Đặng
Huy Văn: Ngày mùng 3 Tết Ất Mùi vừa rồi,
ông cháu tôi đã lên làng đào Nhật Tân thăm gia đình bạn tôi. Anh ấy là đồng
hương của tôi đã hy sinh ngày 16/3/1979 trước khi giặc Tàu cộng sản tháo chạy
trong cuộc chiến tranh Biên Giới năm 1979, nay vẫn chưa tìm được mộ. Vợ anh ấy,
một cô gái làng đào xinh xắn đã ở vậy nuôi cậu con trai năm nay đã 36 tuổi, đã
có vợ và hai con.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015
Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013
CHÀO NĂM MỚI 2014 VÀ EM ĐÃ VỀ TRÊN QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU!
Đặng Huy Văn: Do
cậy con nhà giàu, nên tôi cứ lêu lổng mãi chơi thành ra phải học đi học lại lớp
Một tới ba năm. Đầu năm 1953, tôi bước vào lớp Một năm thứ ba thì gặp Diễm Hạnh,
một bé gái người công giáo rất xinh xắn kém tôi một tuổi vào học cùng lớp. Mặt bạn
ấy nhìn như Đức Mẹ Maria nên nhiều “chàng trai” trong lớp muốn làm thân nhưng
bạn ấy không ngờ lại chỉ quí tôi, có thể vì ba bạn ấy cùng làm việc ở xã với
chú tôi, nên chúng tôi đã quen nhau từ trước. Mỗi lần tôi ngồi quậy phá trong
lớp bị cô giáo đuổi ra ngoài, bạn ấy đều cất sách vở cho tôi, rồi đến cuối buổi
lại âu yếm trao lại cho tôi mà không một lời trách móc. Tôi thì vẫn gọi bạn ấy
bằng “mày, tao” nhưng trong thâm tâm, tôi rất mến và phục vì bạn ấy đã ngoan
lại học giỏi hơn tôi. Chúng tôi cùng học với nhau năm lớp Một rồi đầu năm 1954,
cả hai đứa lại cùng lên học lớp Hai với nhau.
Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013
CHỈ VÀI LỜI NHẮN GỬI DƯƠNG CHÍ DŨNG
Đặng Huy Văn: Dương Chí Dũng thân mến! Tôi biết anh qua một bài viết của nhà báo Lê Phương
Dung năm 2006, hồi anh mới về nhậm chức chủ tịch HĐQT Vinalines. Theo bài báo
đó, anh là một người đàn ông hào hoa, một nhà thơ có thể sánh được với Sóng
Hồng. Thơ của anh tràn trề cảm hứng của một nhà thơ “lãng mạn cách mạng” như Tố
Hữu…Rồi mấy ngày gần đây được “gặp lại” anh tại tòa án sơ thẩm xét xử anh và
đồng bọn, anh vẫn giữ được phong thái ung dung tự tại của một nhà thơ yêu nước,
vẫn đẹp trai phong độ như xưa làm nhiều cô gái không thể cầm được nước mắt vì
tiếc nuối.
Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013
XIN TIỄN BIỆT BÀ LIÊNG ĐƯỢC TRỞ VỀ CÕI PHẬT!
Ts. Đặng Huy Văn: Ngày 30/7/2012, cư dân mạng cả trong và ngoài nước bất
ngờ nhận được tin tự thiêu của bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ của chị Tạ Phong Tần,
một nhà báo tự do đấu tranh cho nhân quyền ở Việt Nam đã được Tổ Chức Theo Dõi
Nhân Quyền (HRW) trao giải thưởng vì nhân quyền năm 2011. Bà Liêng đã qua đời
khi đang trên đường tới bệnh viện Chợ Rẫy để cấp cứu. Theo những người con của
bà Liêng cho biết, trước khi quyết định tự thiêu cạnh trụ sở UBND TP Bạc Liêu, bà
rất bức xúc vì con gái bà, chị Tạ Phong Tần đang bị giam giữ trái pháp luật và
sắp bị đưa ra tòa xét xử ngày7/8, cùng với việc chính quyền Bạc Liêu đã cấp sổ
đỏ cho kẻ đã chiếm dụng bất hợp pháp mảnh đất của gia đình bà mà bà khiếu nại
nhiều lần nhưng không được chính quyền giải quyết. Sáng nay, ngày 2/8/2012, gia
đình cùng nhân dân sẽ tiễn đưa bà về cõi Phật nên tôi viết bài này như một nén
tâm nhang kính viếng hương hồn người Phật tử đáng kính.
HOAN HÔ CÔNG AN ĐÃ ĐẢO BÈ LŨ HỒ CẨM ĐÀO!
Ts. Đặng Huy Văn: Nhìn vào bức ảnh chiếc ô tô cảnh sát giao
thông mang biển số 31A-9559 có dán câu khẩu hiệu “Đã đảo bè lũ Hồ Cẩm Đào!”
trong cuộc biểu tình sáng 22/7/2012, người ta có thể lầm tưởng những kẻ thực thi
lệnh đàn áp biểu tình của chủ tịch thành phố Nguyễn Thế Thảo là những người đã
cùng nhân dân xuống đường chống Tàu. Thực ra, họ đang ra sức thi hành mệnh lệnh
cấp trên nhưng không thể cản được những người dân đang sục sôi lòng yêu nước,
kể cả ô tô công an cũng bị hai biểu tình viên dán bích trương chống Tàu vào mà
cản không kịp. Thật trớ trêu, những kẻ “ăn lương Tàu” ấy đã phải trở thành
những kẻ phản đối lại “chủ Tàu” một cách bất đắc dĩ. Theo tôi, sự bất lực của
công an cũng là một việc đáng để đồng bào cả nước “Hoan Hô!”
BÈ LŨ BẮC KINH HÃY XÉO VỀ ĐI!
Ts. Đặng Huy Văn: Nhà cầm quyền Bắc Kinh đã thành lập thành
phố Tam Sa bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam . Trắng trợn hơn, cách đây mấy
ngày, chúng còn ra quyết định thành lập Bộ chỉ huy Quân Sự của cái gọi là
“thành phố Tam Sa” đó. Rất tiếc là phía Việt Nam, các nhà lãnh đạo cao nhất có
lẽ đang bận rộn nhiều công việc đại sự khác nên không có ai đứng ra phát biểu
gì cả mà chỉ có lãnh đạo thành phố Đà Nẵng và tỉnh Khánh Hòa phản đối yếu ớt.
Ngày 22/7 vừa rồi, người yêu nước Việt Nam lại xuống đường biểu tình chống Tàu
nhưng vẫn bị chính quyền ngăn cản. Nhưng tôi tin tưởng chắc chắn rằng, dù có ai
cản trở thi cuối cùng bè lũ Bắc Kinh cũng sẽ thất bại ngay trên chính trường
trong nước của chúng vì chế độ độc tài, độc đảng tàn ác, và đó sẽ là thời cơ để
chúng ta giành lại Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông yêu dấu của Việt Nam.
HOÀNG SA MẾN THƯƠNG ƠI!
Ts Đặng Huy Văn: Lâu nay
chúng ta thấy có một điều rất kì lạ đang xẩy ra trên đất nước mà không hề được
giải thích. Đó là hàng ngày, ngư dân ta bị tàu Trung Quốc bắn giết, cướp bóc,
bắt bớ mà không thấy một vị lãnh đạo nhà nước nào lên tiếng phản đối. Đặc biệt
từ giữa năm 2011 đến nay, Trung Quốc trắng trợn xâm phạm Biển Đông, đòi chiếm
Biển Đông theo “đường lưỡi bò”, đòi khai thác dầu khí trên thềm lục địa Việt
Nam... Nhiều người dân bức xúc đã phải xuống đường biểu tình phản đối thì lại
bị các nhà chức trách ngăn cản, thậm chí bắt bớ và bỏ tù một số biểu tình viên.
Việc chống giặc ngoại xâm là việc của nhà nước, nhà nước không làm được buộc
người dân phải xuống đường thì lý ra nhà nước phải hoan nghênh chứ? Tại sao lại
trấn áp những người yêu nước xuống đường biểu tình chống giặc Tàu xâm lược? Các
nhà lãnh đạo Việt Nam đang “làm theo lời bác” năm 1945 là quán triệt bài học
khổ nhục kế của Việt Vương Câu Tiễn thời Chiến Quốc, hay đang đem bán dần đất
nước để chia nhau những đồng đô-la của giặc?
NGƯƠI LÀ AI MÀ KHÔNG TÁN THÀNH LUẬT BIỂN?
Ts. Đặng Huy Văn: Sáng sớm ngày chủ
nhật 1/7/2012, tại cả ba thành phố lớn là Hà Nội, Huế, Sài Gòn hàng ngàn người
đã mang cờ Tổ Quốc, băng rôn, biểu ngữ, khẩu hiệu rầm rộ xuống đường biểu tình
chào mừng Luật Biển Việt Nam vừa được Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam thông qua
ngày 21/6/2012 và phản đối nhà cầm quyền Bắc Kinh đang trắng trợn mở thầu thăm
dò và khai thác 9 lô dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam.
Cuộc biểu tình hoà bình
hôm đó đã bị các lực lượng công an, an ninh và cảnh sát ngăn cản khắp mọi nơi
khiến một số người buộc phải về “biểu tình” ngay tại cổng nhà mình! Tôi cho
rằng, kẻ đã ra lệnh ngăn cản cuộc biểu tình này chính là vị đại biểu Quốc Hội
đã bỏ phiếu chống khi QH thông qua Luật Biển. Vị này đương nhiên phải là vị
“quan Thái Thú” của chính quyền Bắc Kinh tại Hà Nội, vì ngoài vị đó ra, xin hỏi
ai là người đủ to gan để chống lại toàn thể các đại biểu Quốc Hội của nước
CHXHCN Việt Nam?
HỠI ÔI BÀ MẸ MIỀN NAM!
Ts. Đặng Huy Văn: Tôi quen má Năm trong một dịp đi công tác Miền Nam . Má có một cái quán nước nhỏ ở
gần Cầu Ngang thuộc Lái Thiêu tỉnh Bình Dương, gần chỗ tôi dạy học. Dù đã ngoài
80 nhưng nhìn má ở ngoài đời ai cũng tưởng má là một mệnh phụ giàu có mới ngoài
70 vì trông má sang trọng và vẫn còn đẹp lắm. Thật bất ngờ khi nghe được câu
chuyện cuộc đời ba chìm bảy nổi của má. Sau 30 tháng Tư 1975, từ một cô giáo
dạy văn trung học, má phải bỏ nghề rồi bán dần tài sản trong nhà để đi thăm
nuôi chồng trong các trại tù “cải tạo” hơn 10 năm trời. Giờ đây, má chỉ còn
biết trông chờ vào cái quán nước nhỏ này sống những năm cuối đời để chăm sóc mộ
chồng và mộ con trai. Má nói, “Là do hồng nhan bạc phận!” nhưng tôi nghĩ, có lẽ còn do cả
những biến động lịch sử của đất nước và dân tộc nữa. Nhân sắp tới dịp kỉ niệm
58 năm ngày kí Hiệp Định Genève 20/7/1954, tôi xin trân trọng sẻ chia cùng quí
vị bài viết này để kính tặng má Năm và những Bà Mẹ Miền Nam khác có số phận thương tâm như cuộc
đời của má.
HOAN HÔ LUẬT BIỂN VIỆT NAM!
ĐẶNG HUY VĂN
Hoan hô
Luật Biển Việt Nam !
Luật Biển ra đời(1)
Hỏa tốc! Hỏa tốc!
Truyền đến khắp vùng
Đông, Tây , Nam , Bắc
Vượt cả biên cương
Tan hồn phách giặc!
DẪU SỰ KIỆN THIÊN AN MÔN CÒN ĐÓ!
Ts Đặng Huy Văn: Lịch sử thế giới
đã bước sang một kỉ nguyên mới, kỉ nguyên “Sức Mạnh Nhân Dân” từ các cuộc xuống
đường của nhân dân các nước Đông Âu lật đổ chế độ độc tài độc đảng ở đó, đến sự
tan rã của chế độ cộng sản Xô Viết tại Liên Xô. Nóng hổi nhất là “Mùa Xuân Ả
Rập 2011” đã quét sạch một loạt các nhà độc tài ở Bắc Phi và Trung Đông. Sự
kiện Thiên An Môn năm 1989 đã trấn an vài nhà độc tài còn sót lại của thế giới,
trong đó có Việt Nam, những người đang thực thi ngăn cản các cuộc biểu tình xẩy
ra ngày càng thường xuyên trên khắp cả nước. Đặc biệt mấy ngày qua, bắt chước
“sự kiện Thiên An Môn”, các nhà lãnh đạo Nghệ An đã dùng các loại xe pháo của
quân đội để răn đe nhân dân đang xuống đường ủng hộ giáo dân Con Cuông vừa bị
nhà cầm quyền ở đó đàn áp. Họ đâu biết thời cuộc đã đổi thay và xe tăng, đạn
pháo của quân đội sẽ không chĩa vào các biểu tình viên nữa, mà sẽ chĩa vào
những tên độc tài tay sai của bè lũ Bắc Kinh cách đây 23 năm đã dã man gây ra
cuộc tàn sát Thiên An Môn đẫm máu đó.
HỌ LÀ AI GIỮA THÁNG 6 NGÀY 5?
Đặng Huy Văn Nhân dip kỉ niệm một năm Ngày 5 Tháng 6, ngày sinh
viên, trí thức và những người yêu nước Việt Nam xuống
đường biểu tình chống nhà cầm quyền Trung Quốc xâm phạm trắng trợn chủ quyền
Biển Đông của Việt Nam , tôi xin
trân trọng gửi đến quí vị độc giả một bài viết mới.
Tôi mong Quốc Hội VN sớm
thông qua Luật Biểu Tình theo đề nghị của thủ tướng chính phủ hôm 25 tháng 11
năm 2011 để mọi người dân được tự do bày tỏ lòng yêu nước của mình mà không bị
đàn áp và bắt bớ như ngày 5 tháng 6 năm 2011 vừa qua. Vì theo tôi, bọn bành
trướng bá quyền Trung Quốc sẽ còn tiếp tục lăm le xâm lấn Biển Đông và biên
giới đất liền của ta. Chỉ có quyết tâm của toàn dân tộc thì mới có thể đẩy lùi
được ý đồ bành trướng bá quyền xâm lược của chúng.
THƯƠNG ÔI BÀ MÁ HẬU GIANG!
Đặng Huy Văn: Xem những hình ảnh một bọn đàn ông đang lôi hai mẹ
con bà Phạm Thị Lài và Hồ Nguyên Thuỷ trong trạng thái loã thể ở vụ cưỡng chế
đất tại quận Cái Răng, Cần Thơ đăng trên một số báo làm tôi vô cùng đau xót.
Nhớ lại một bài thơ nổi tiếng của nhà thơ Tố Hữu “Bà Má Hậu Giang” mà tôi thấy
ghê tởm vụ Cái Răng này một cách khủng khiếp. Các bà má Nam Bộ hiền hậu, chất
phác, “trung hậu, đảm đang” đã nhiều đời hi sinh cho cách mạng mà không ngờ nay
lại bị đối xử như thế! Vì không thể ngủ được nên tôi lại viết mấy dòng văn vần
xin trân trọng gửi đến để sẻ chia cùng anh và quí vị độc giả.
NGUYÊN THUỶ ƠI CẢ NƯỚC THƯƠNG MẾN CHỊ!
Đặng Huy Văn: Trưa ngày 22/5/2012, tại lô số 49, Dự án khu dân cư
Hưng Phú (do công ty cổ phần Xây Dựng số 8 thuộc bộ xây dựng làm chủ đầu tư) đã
xẩy ra một vụ gây chấn động dư luận. Hai người phụ nữ một trung niên, một trẻ
đã khỏa thân ngăn cản xe máy công trình vào thi công trên phần đất của họ.
Người phụ nữ lớn tuổi tên là Phạm Thị Lài (sinh 1960), ngụ tại KV1, phường Hưng
Thạnh, quận Cái Răng (TP Cần Thơ), người phụ nữ trẻ là chị Hồ Nguyên Thủy (sinh
năm 1979) là con gái ruột của bà Lài (hiện đang làm kế toán của một CTy kinh
doanh vật tư xây dựng). Chồng bà Lài tên là Hồ Văn Tư, năm ngoái do quá uất ức
vì bị cướp đất nên đã uống thuốc trừ sâu tự tử may gia đình cứu được, nay còn
yếu nên không có mặt tại hiện trường trưa hôm 22/5/2012 đó.
MÙNG 1 THÁNG 6 NÀY EM Ở ĐÂU?
Đặng Huy Văn: Tôi thật buồn khi phải
kể ra câu chuyện gia đình của một cựu chiến binh chạy xe ôm tại bến xe Giáp
Bát, Hà Nội. Anh là một nông dân ở xã Phụng Công, huyện Văn Giang có đất ruộng
bị thu hồi cho dự án Ecopark, vợ anh ta bị suy thận phải chạy thận mấy năm rồi
mất, đứa con gái bị mất tích cách đây hai năm khi mới 12 tuổi, nay chỉ còn lại
hai bố con sống nhờ vào cái xe ôm Nhân dịp ngày Quốc Tế Thiếu Nhi sắp đến, tôi
xin trân trọng gửi đến quí vị độc giả bài viết này với tâm nguyện may ra có thể
tìm được tung tích cháu gái đó.
TƯ MÃ THIÊN TƯƠNG LAI CỦA NƯỚC VIỆT
Đặng Huy Văn: Tôi có một đứa cháu gọi
tôi bằng bác, năm nay 18 tuổi. Mẹ cháu là một nhà sử học, một giảng viên đại
học môn lịch sử. Đứa cháu của tôi chắc vì đã học sử từ trong bụng mẹ nên từ
ngày mới học tiểu học, cháu đã thuộc làu các sự kiện lịch sử của đất nước từ cổ
chí kim, nhiều lúc thầy cô giáo quên sự kiện còn phải hỏi cháu. Ai cũng phải
thừa nhận cháu là một “thần đồng lịch sử”. Nhưng không hiểu vì sao
trong kỳ thi đại học năm ngoái, 2011, môn lịch sử khối C của cháu lại bị “điểm
không” vì bài làm của cháu hoàn toàn khác hẳn “Đáp Án môn lịch sử” của Bộ GDĐT.
Năm nay, cháu lại quyết tâm thi ngành sử một lần nữa, “nếu vẫn trượt thì cháu
sẽ ra nước ngoài du học ngành sử học ở một trường đại học danh tiếng ở Âu Châu,
bác ạ!” cháu thật thà tâm sự. Nhưng tôi thích cháu được học Lịch Sử Việt Nam ở
ngay trong nước mình, giữa cái nôi lịch sử máu xương của cha ông, nên tôi đã
viết bài này tặng cháu, xin trân trọng sẻ chia cùng quí vị.
ÔI ĐÂU RỒI TUỔI THẦN TIÊN CỦA BÉ?
Đặng Huy Văn: Chỉ còn vài ngày nữa là cháu nội tôi học xong lớp 1. Vì
chương trình cải cách giáo dục “quá tải” nên một năm qua cả nhà tôi đã phải
cùng cháu đánh vật với cả hai môn Tiếng Việt 1 và Toán 1 của cháu. Ở một số
nước, tuổi lớp 1 đến trường vừa học, vừa chơi. Học xong, sách vở để tại lớp
không được mang về nên ở nhà các cháu lại được vui chơi thoải mái. Còn ở ta, do
phải “đi tắt đón đầu”, phấn đấu để “chỉ 20 năm nữa là phải đuổi kịp và vượt các
nước phát triển về mặt giáo dục” nên con trẻ của chúng ta mới phải mang ba lô
sách vở về nhà, học ngày học đêm, học thêm vào chủ nhật và học hè cả hai tháng
nghỉ hè nữa! Các cháu không được chơi theo yêu cầu của lứa tuổi nên tất yếu sẽ
hạn chế sự phát triển trí thông
minh sáng tạo của trẻ. Mặt khác, lại phải học vẹt một chương trình học quá sức
nên nhiều cháu còn bị mụ đi, dẫn đến sợ học, ghét học. Có lẽ các con trẻ của
chúng ta đang là nạn nhân của một căn bệnh nan y của người lớn, đó là BỆNH VĨ
CUỒNG.
30 THÁNG TƯ VÀ NHỮNG TƯỢNG ĐÀI
ĐẶNG HUY VĂN
30 tháng Tư
Nhìn những tượng đài
Từ Bắc chí Nam
Địa phương nào cũng có
Tượng đài Tổ Quốc ghi
công
Những anh linh một thuở
Đã để lại máu xương
Khắp biển đảo núi sông
Lòng trăn trở nghĩ suy
Ôi xao xuyến mênh mông!
30 THÁNG TƯ GIỮA THIÊN ĐƯỜNG ECOPARK
Đặng Huy Văn: Tôi đã về xã Xuân Quan, huyện Văn Giang vào
sáng nay và gặp được một người cựu chiến binh của Đại Đoàn Quân Tiên Phong năm
xưa kể lại cho nghe cuộc biểu tình thất bại của hơn một ngàn nông dân của huyện
Văn Giang tại đây. Họ đã bị thu hồi đất trái pháp luật trước sức mạnh của hàng
ngàn công an, đầu gấu cùng máy ủi, máy xúc nhằm phá hoại hoa màu trên cánh đồng
để tiếp tục triển khai dự án “Thiên đường xanh Ecopark” cho những “thiên thần
có tiền” về đây ở để được hưởng thành quả 30 Tháng Tư 1975 mĩ mãn hơn! Nhưng
những người nông dân ở đây từ nay không còn đất để làm ăn sinh sống thì khu đô
thị sinh thái này phải chăng là một khu chết, trách gì người ta phải chọn dịp
kỉ niệm 30 Tháng Tư để cưỡng chế! Thật là đau thương!
30 THÁNG TƯ NÀO CON CŨNG CỨ NGẨN NGƠ
Đặng Huy Văn: Tôi tình cờ gặp một người bán dạo trên đường phố
Sài Gòn kể cho nghe câu chuyện đời của anh ấy. Nhân dip kỉ niệm lần thứ 37 ngày
30 /4/1975, ngày hai ba con anh ấy bị thất lạc nhau, tôi xin trân trọng gửi tới
quí vị độc giả của báo nhà một bài viết về cái ngày đáng ghi nhớ đó với hi vọng
anh ấy có thể gặp lại được người ba ruột yêu dấu của mình nếu may mắn ba của
anh đang được sống an lành ở đâu đó trong các cộng đồng người Việt của chúng
ta.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)