Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

BỞI CÒN ĐÂY NỖI ĐAU TẾT MẬU THÂN!

Đặng Huy Văn: Thật bất ngờ vì mấy ngày Tết Giáp Ngọ trên cả nước trời rất đẹp. Ngày nào cũng có nắng nhẹ, có ngày như hôm nay tại Hà Nội, trời nắng từ sáng đến chiều. Thời nay, Tết không còn là dịp để ăn nữa mà ở nhiều vùng, Tết là để đi chơi bà con bạn bè, đi thắp hương trên mộ những người đã khuất. Vì vậy hôm nay tại Huế, sau 46 năm Tết Mậu Thân 68, có lẽ nhiều bà má đã khóc các con mình, chồng mình bên những ngôi mộ tập thể! Nghĩ đến đây, tôi đã không cầm được nước mắt khi vừa xem xong bộ phim “Tết Mậu Thân 68” của đạo diễn Lê Phong Lan trên mạng. Trời ơi! Có lẽ trên thế giới không còn có nơi nào lại xem giết người là một “thắng lợi to lớn” như trong bộ phim của đạo diễn Lê Phong Lan đó! Đặc biệt, ở những đoạn thanh minh che dấu tội ác lại quá lộ liễu và vụng về!

Nhân tròn 46 năm Biến Cố Tết Mậu Thân, tôi có một bài khai bút như là một nén tâm nhang để thắp viếng oan hồn của bảy ngàn nạn nhân Huế đã bị chết một cách tức tưởi trong Tết Mậu Thân trước cuộc tấn công man rợ vào ngày Tết của VC!

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

CHÙM THƠ NGẮN ĐÊM GIAO THỪA GIÁP NGỌ

ĐẶNG HUY VĂN

Bài 1: Chúc Mừng Năm Mới Thầy Giáo Cũ!

Chúc thầy Giáp Ngọ sống an vui
Sang tuổi tám mươi vẫn nhoẻn cười
Chuyện cũ trăm năm lùi quá vãng
Chuyện nay chăm chút để thêm tươi
Tiền bạc, công danh thôi vương vấn
Cháu con dạy dỗ chúng nên người
Vận nước xoay vần theo thời cuộc
Mình lo sao đặng hỡi thầy ơi!

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

ĐẤT NƯỚC LẠI BƯỚC SANG XUÂN GIÁP NGỌ!!!

Đặng Huy Văn: Nhân Xuân Giáp Ngọ lại về, nhân Thông Điệp đầu năm mới 2014 của thủ tướng VN, nhân Việt Nam vừa được bầu làm tân thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền LHQ và cuộc hội thảo “Trách nhiệm của Việt Nam trong vai trò thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc” sẽ diễn ra vào ngày 5/2/2014 tại Genève, tôi xin gửi tới quý vị một đôi lời tâm sự đầu xuân.

Xin kính chúc quý vị sang Năm Mới Giáp Ngọ dồi dào sức khoẻ, an khang thịnh vượng!

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

GIÁP NGỌ XƯA - GIÁP NGỌ NAY

Đặng Huy Văn: Giáp Ngọ xưa, năm 1954, dưới sức ép của Trung Quốc, đất nước ta đã bị chia cắt làm hai Miền. Cuối 1953, cụ Hồ đã ra sắc lệnh “phát động quần chúng Giảm Tô và Cải Cách Ruộng Đất” trên toàn Miền Bắc, dưới sự chỉ đạo sát sao của Đoàn cố vấn Trung Quốc do Mao Trạch Đông cử sang từ 1954 đến 1956. Kết quả, đã giết chết oan uổng được hơn hai vạn người vô tội bằng xử bắn, tự tử và bỏ đói. Từ đó trở đi, nhân dân ta đã bị coi thường tính mạng, và hơn 4 triệu người cả Bắc và Nam đã bị chết oan uổng trên chiến trường trong cuộc nội chiến hai mươi năm nồi da xáo thịt từ 1955 đến 1975 để giành quyền lực.

Hậu quả to lớn của cuộc nội chiến kinh hoàng và kéo dài đó đã rẽ chia dân tộc Việt Nam cho đến tận bây giờ và ngày càng bị lệ thuộc vào cộng sản Trung Hoa xâm lược. Ngày 19/1/1974 (Tết Giáp Dần), chúng đã xâm lược quần đảo Hoàng Sa từ tay VNCH mà đảng ta không hề lên tiếng phản đối. Ngày 17/2/1979, Trung Quốc đã xâm lược 6 tỉnh biên giới phía Bắc hơn một tháng. Ngày 14/3/1988, Trung Quốc đã xâm lược đảo Gạc Ma trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

GIỮA HOÀNG SA XA XÔI!

Đặng Huy Văn: Có lẽ Hải Chiến Hoàng Sa, 19/1/1974, là trận Bạch Đằng Giang đầu tiên trong thế kỷ 20 của người Việt Nam chống lại quân cộng sản Trung Hoa xâm lược. Và vì vậy có thể nói, 74 người lính VNCH đã hi sinh trong trận Hải Chiến đó chính là những người “Anh Hùng Bạch Đằng Giang” bất tử trong lịch sử chống giặc xâm lăng Phương Bắc của dân tộc Việt Nam.

Nhân dịp kỷ niệm tròn 40 năm ngày Hải Chiến Hoàng Sa, tôi xin được thắp một nén hương lòng trước tượng đài tâm linh các Anh Hùng Hải Chiến và thành kính nghiêng mình tưởng niệm trước vong linh của các anh bằng một bài viết mộc mạc.

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

ĐÃ BỐN MƯƠI NĂM CON THẦM ĐỢI CHỜ BA!

Đặng Huy Văn:  Vào dịp đầu năm mới 2014, tôi tình cờ gặp lại một ngư dân đang buồn bã lang thang trên bến cảng Đà Nẵng. Anh này là người em họ một người bạn của tôi. Đến chơi nhà anh bạn, tôi đã tình cờ quen anh ta cách đây bảy tám năm. Anh ta cho biết, hiện nay cả đội tàu cá của anh đang tạm nghỉ ở nhà để dưỡng máy và chờ tình hình xem thế nào rồi mới dám ra khơi. Vì kể từ ngày 1/1/2014, muốn ra khơi đánh bắt cá là phải có giấy phép của chính quyền tỉnh Hải Nam, Trung Quôc. Rồi anh kể, ba anh ấy ngày 19/1/1974 đã bị giặc Tàu đánh chìm cùng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10, nhưng không tìm thấy xác nên má con anh ấy vẫn tin rằng, ba anh nay vẫn sống, có thể trên một hòn đảo hoang nào đó giữa Thái Bình Dương. Cũng vì muốn tìm tin tức của người ba xấu số nên anh ta đã trở thành một ngư dân chuyên nghiệp đánh cá trên biển cả. Anh ấy hi vọng, ba anh sẽ quay trở về để cùng đồng đội của mình đòi lại Hoàng Sa và đuổi hết bè lũ Lê Chiêu Thống thân Tàu ra khỏi nước nhằm giành lại độc lập tự do và Biển Đông cho Tổ Quốc. Anh ấy nói, cứ gọi tên anh là "một ngư dân Hoàng Sa".

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

NĂM 2014 VỀ, LIỆU CÓ GÌ MỚI KHÔNG ÔNG?

Đặng Huy Văn: Nhân dịp bước vào Năm Mới 2014 là năm kỷ niệm lần thứ 40 ngày bọn Trung Quốc (TQ) trắng trợn xâm lăng quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam từ tay Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và 35 năm ngày giặc Tàu tràn sang 6 tỉnh Biên Giới Phía Bắc xâm lược nước ta, tôi xin có vài lời tâm sự với một người ngày xưa cùng học tại Đại Học Tổng Hợp, Hà Nội. Trước khi viết bài, tôi đã rất trăn trở, vì người này nay đang giữ một trọng trách “quyền sinh, quyền sát” của đảng CS, nên tác giả bài viết có thể sẽ bị ông ấy “phê bình”. Nhưng tôi viết bài hoàn toàn vì nhân dân và vì đảng CS của ông ấy, nên nếu tôi có bị “phê bình” vì bài viết đã nói thẳng, nói thật, thì tôi cũng sẽ không ân hận, bởi mình đã viết vì quyền lợi chung của đảng CS và của dân tộc Việt Nam. Xin chúc ông ấy Năm Mới mạnh khỏe, sống biết nghĩ đến nhân dân, nhằm để lại phúc đức cho con cháu mai sau!

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

ĐẦU NĂM 2014 THĂM NGHĨA TRANG LIỆT SĨ

Đặng Huy Văn: Gần nơi tôi ở có một xóm trọ do dân xây lên để cho thuê. Hàng ngày đẩy xe đưa cháu nội đi chơi, tôi đã quen một bà ở quê ra trông cháu ngoại cho con gái đang thuê trọ trong xóm. Hai vợ chồng trẻ một con và bà ngoại cháu chui rúc trong một căn phòng nhà cấp 4 ẩm thấp rộng chỉ hơn 12 mét vuông, kê được mỗi cái giường nằm. Con gái bà làm trong một cơ quan nhà nước lương thấp, còn chàng rể là kỷ sư xây dựng của một chủ đầu tư bất động sản (BĐS) nay đang thất nghiệp phải đi làm ngoài.

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

CHÀO NĂM MỚI 2014 VÀ EM ĐÃ VỀ TRÊN QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU!

Đặng Huy Văn: Do cậy con nhà giàu, nên tôi cứ lêu lổng mãi chơi thành ra phải học đi học lại lớp Một tới ba năm. Đầu năm 1953, tôi bước vào lớp Một năm thứ ba thì gặp Diễm Hạnh, một bé gái người công giáo rất xinh xắn kém tôi một tuổi vào học cùng lớp. Mặt bạn ấy nhìn như Đức Mẹ Maria nên nhiều “chàng trai” trong lớp muốn làm thân nhưng bạn ấy không ngờ lại chỉ quí tôi, có thể vì ba bạn ấy cùng làm việc ở xã với chú tôi, nên chúng tôi đã quen nhau từ trước. Mỗi lần tôi ngồi quậy phá trong lớp bị cô giáo đuổi ra ngoài, bạn ấy đều cất sách vở cho tôi, rồi đến cuối buổi lại âu yếm trao lại cho tôi mà không một lời trách móc. Tôi thì vẫn gọi bạn ấy bằng “mày, tao” nhưng trong thâm tâm, tôi rất mến và phục vì bạn ấy đã ngoan lại học giỏi hơn tôi. Chúng tôi cùng học với nhau năm lớp Một rồi đầu năm 1954, cả hai đứa lại cùng lên học lớp Hai với nhau.

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

BỨC THƯ NGỎ CUỐI NĂM 2013 CHÚC TẾT SẾP

Đặng Huy Văn: Tôi có một người bạn cùng hoc THPT. Hai mươi năm lại đây, anh ta là một quan chức có máu mặt tại Bộ Xây Dựng, phụ trách việc xây dựng các nhà máy thủy điện trong cả nước. Hôm rồi cùng chúng tôi về họp đồng môn, anh ấy nói đã nghỉ hưu, chỉ còn làm cố vấn cho bộ thôi nên rất cởi mở. Anh ấy nhỏ nhẹ, gia đình anh thật ra chỉ có dăm căn biệt thự thôi. Còn nhà liền kề mặt phố thì đứng tên vợ, tên bạn gái, tên các con nên không nhớ mấy căn vì chúng rải rác ở các thành phố khác nhau. Rồi anh tâm sự, việc lập dự án và xây dựng các nhà máy thủy điện nay đã thành một “đường dây” từ trung ương đến địa phương, nên đâu phải Quốc Hội muốn dừng là dừng được. Nếu không tin, thì hãy cứ chờ xem! Anh ấy cũng thú thật, nếu không có các dự án nhà máy thủy điện, thì ngành điện và ngành thủy lấy gì mà “sống”? Các ngành đó mà không sống được thì các vị trên ấy cũng sẽ bị “đói”! Cho nên thông tin đại chúng cứ thoải mái phản đối, còn việc phải làm thì vẫn cứ làm! Bởi đó là nhu cầu mà cuộc sống đòi hỏi!

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

MÙA GIÁNG SINH ĐÃ VỀ TRÊN ĐẤT NƯỚC


Đặng Huy Văn: Năm nào cũng vậy, càng gần lễ Nô-en trời càng lạnh. Nhưng cái lạnh Miền Bắc năm nay quá bất thường, vừa nhiết độ thấp lại liên tục kéo dài buốt giá, sương muối, tuyết rơi dày…Ôi thương quá những đứa trẻ Háng Đồng, Bản Khoang, Mù Căng Chải, Mèo Vạc…trên các rẻo cao Tây Bắc, Việt Bắc đang thiếu ăn thiếu măc, có cháu còn phải cởi truồng giữa tuyết rơi! Liệu đội ngũ các “Ông Già Nô-en” có tới được những nơi đó để tặng quà không? Tại các tỉnh Miền Trung do bão lụt và bị các hồ thủy điện xả lũ cuốn trôi nhà cửa, đường sá…Liệu Nô-en này có đủ cái ăn, cái mặc không?

Rồi các con anh Đặng Ngọc Viết, Đoàn Văn Vươn có “Ông Già Nô-en” nào dám đến tặng quà không? Rồi các cháu nhỏ của các anh hùng Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974, liệu chính quyền có cho “Ông Gì Nô-en” đến tặng quà nhân dịp 40 năm ngày giặc Tàu xâm lăng quần đảo Hoàng Sa không? Và còn hàng ngàn trẻ lang thang vé số ở các tỉnh phía Nam, những “Cô Bé Bán Diêm” thời đại Hồ Chí Minh có được ai tặng quà vào đêm Nô-en như những thế hệ trẻ con Tàu lai F1 tại những vùng có công nhân Trung Quốc “đồn trú” không?

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

CHỈ VÀI LỜI NHẮN GỬI DƯƠNG CHÍ DŨNG

Đặng Huy Văn: Dương Chí Dũng thân mến! Tôi biết anh qua một bài viết của nhà báo Lê Phương Dung năm 2006, hồi anh mới về nhậm chức chủ tịch HĐQT Vinalines. Theo bài báo đó, anh là một người đàn ông hào hoa, một nhà thơ có thể sánh được với Sóng Hồng. Thơ của anh tràn trề cảm hứng của một nhà thơ “lãng mạn cách mạng” như Tố Hữu…Rồi mấy ngày gần đây được “gặp lại” anh tại tòa án sơ thẩm xét xử anh và đồng bọn, anh vẫn giữ được phong thái ung dung tự tại của một nhà thơ yêu nước, vẫn đẹp trai phong độ như xưa làm nhiều cô gái không thể cầm được nước mắt vì tiếc nuối. 

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

THƯ CON GÁI GỬI BA NHÂN DỊP LỄ NÔ-EN


Đặng Huy Văn: Năm nào đến dịp Giáng Sinh, Hà Nội trời cũng lạnh. Có năm nhiệt độ xuống thấp nhất năm. Năm nay, tôi đoán đêm Nô-en Hà Nội sẽ lạnh hơn vì còn 9 ngày nữa mới đến Giáng Sinh mà nhiệt độ đã xuống dưới 14 độ C rồi. Sáng nay, có việc phải đi qua trại giam Thanh Xuân ngay gần khu đô thị Xa La nơi tôi ở, tôi chợt nhớ ra, tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh vừa bị chuyển trại ra Bắc hôm đầu tháng 10/2013 đang bị giam tại đây. Trời ơi! Một cô gái trẻ Miền Nam chưa quen chịu lạnh lại đang bị bệnh mà nằm trong tù thiếu chăn, thiếu áo ấm thì khổ cực đến thế nào? Tôi vội về nhà lục các trang tài liệu về Minh Hạnh đọc một mạch và không cầm được nước mắt. Tại sao một cô gái trẻ đã giúp công nhân đòi giới chủ tăng lương lại bị bắt? Năm 1930, bố tôi đi rải truyền đơn kêu gọi công nhân nhà máy Trường Thi, Nghệ An đình công đòi giới chủ tăng lương đã bị Pháp bắt giam tù 5 năm tại Kon Tum thì đã đành.

Đằng này, một “đảng của giai cấp công nhân” lại đi bỏ tù một người bảo vệ quyền lợi của giai cấp công nhân là sao? Một dân tộc đã phải hi sinh hơn 4 triệu người để đảng ấy thực hiện khẩu hiệu “chống ngoại xâm” lại đi bắt một người chống giặc Tàu, kẻ thù truyền kiếp đang xâm chiếm Hoàng Sa và gây rối tại nhiều vùng trên đất nước như Tây Nguyên, Trà Vinh, Bình Dương, Ninh Bình…dưới danh nghĩa “đầu tư” để phá hoại nước ta phải đi tù là sao? Một cô gái trẻ chỉ muốn bảo vệ dân oan trước sự ăn cướp đất đai của bọn tham nhũng (kẻ thù của đồng chí TBT), mà cũng bị kết án tù là sao? Việc tày trời này, đồng chí TBT có biết không? Và rồi đây, sẽ còn bao nhiêu Đỗ Thị Minh Hạnh, Tạ Phong Tần, Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ, Đinh Nguyên Kha, Lê Quốc Quân…sẽ tiếp tục vào tù nữa, hỡi ngài tân thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền LHQ? 

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

NĂM NAY VỀ LẠI THĂM THẦY GIÁO

Đặng Huy Văn

Năm ấy về thăm thầy giáo cũ
Vẫn ngôi nhà nhỏ tự bao giờ
Bên lề hẻm ngõ xưa thanh vắng
Mỗi độ hè về nắng ngẩn ngơ

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

BIỂN ĐÔNG TỰ BAO ĐỜI LUÔN LÀ CỦA VIỆT NAM!

Đặng Huy Văn: Nhân sắp đến dịp kỷ niệm 40 năm ngày Trung Quốc trắng trợn xâm lược quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, 19/1/1974, chúng ta hãy suy ngẫm lại xem, đối với Biển Đông và Hoàng -Trương Sa, ai là người có công và ai là kẻ có tội với Tổ Quốc?

Từ ngày bé, tôi đã được học trong sách giáo khoa phổ thông nhắc đi nhắc lại câu “Gia Long cõng rắn cắn gà nhà!” làm cho trong tâm thức của dân Miền Bắc, ai cũng nghĩ Vua Gia Long là một ông Vua bán nước. Sau này, nhờ đọc mạng internet, tôi mới biết được rằng chính Gia Long là triều đại đầu tiên của Việt Nam đã cắm mốc chủ quyền và đưa các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cùng Biển Đông vào các văn bản chính thức của quốc gia, có cả bản đồ và địa giới hành chính Hoàng-Trường Sa thuộc tỉnh Quảng Ngãi của nước ta. Tại đảo Lý Sơn, nhà vua đã lập Hải Đội Hoàng Sa với đội thuyền chiến mạnh để bảo vệ Biển Đông và các quần đảo đó. Hàng năm, nhà vua còn cho tổ chức Lễ Khao Lề Thế Lính để tiễn các chiến binh đi bảo vệ Hoàng-Trường Sa và Biển Đông. Mặc dù, từ các triều đại trước đó như Lý, Trần, Lê ngư dân và binh lính ta đã ra Hoàng Sa, Trường Sa đánh cá và thu thập các sản vật ở ngoài hai quần đảo đó về dâng vua. Toàn bộ hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cùng Biển Đông đã giữ được đến năm 1954.

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

LỜI TÂM SỰ CỦA ÔNG CHẤN VỚI HƯƠNG HỒN CỦA NGƯỜI CHA

ĐẶNG HUY VĂN
(Viết tặng ông Nguyễn Thanh Chấn đã bị án tù chung thân oan uổng)

Mười năm đằng đẳng trong lao
Án oan con chịu ai nào đoái thương?
Đêm đêm nhìn bốn bức tường
Thương cha xác gửi chiến trường, cha ơi!
Oan khiên kêu đã thấu trời
Vợ hiền đã đến nhiều nơi giải bày
Trời cao biển rộng đất dày
Gặp ai để tỏ oan này, thưa cha?

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

XIN CÔ ĐỪNG GÀO LÊN TRÊN BIỂN ĐÀI LOAN NHƯ THẾ!


Đặng Huy Văn:Ngày 4/11/2013, ông Nguyễn Thanh Chấn, quê tại làng Me, xã Nghĩa Trung, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang, người lĩnh án tù chung thân sau khi thi hành án 10 năm, đã được tòa án nhân dân tối cao (TANDTC) cho ra tù và chở về tận nhà. Năm 2003, ông Chấn đã bị công an tỉnh Bắc Giang, bằng mọi hình thức tra tấn, nhục hình, bức cung, ép cung để lấy thành tích “phá án nhanh”, quy bằng được cho ông tội “giết bà Hoan một người cùng làng để cướp của, giết người và hãm hiếp”. Đầu năm 2004, ông Chấn đã bị TANDTC tại Hà Nội xử phúc thẩm y án sơ thẩm của tòa án nhân dân tỉnh Bắc Giang là tử hình, nhưng có bố là liệt sĩ nên giảm xuống chung thân, mặc dù tại hai phiên xử sơ thẩm và phúc thẩm, ông Chấn đều không nhận tội. Suốt 10 năm trong tù, ông Chấn và gia đình đã nhiều lần làm đơn kêu oan đến rất nhiều cơ quan địa phương và trung ương nhưng đều không được giải quyết. Mười năm oan khuất đó đã làm cho các con của ông Chấn phải bỏ học dở dang vì búa rìu dư luận, công việc làm ăn kinh tế của gia đình vắng ông đã hoàn toàn bị đình trệ. Vợ ông , bà Nguyễn Thị Chiến vừa lam lũ nuôi con, vừa làm đơn đi nhiều nơi kêu oan cho chồng đến kiệt sức. Nhưng suốt 10 năm ròng, mọi cánh cửa công lý của một nước “vạn lần dân chủ hơn tư bản” từ trung ương đến địa phương đều đã bị đóng sập trước mặt bà Chiến!

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

VÀI LỜI CHIA SẺ CÙNG NHÀ BÁO LÊ PHƯƠNG DUNG

 Đặng Huy Văn: Hôm nay, 27/11/2013, nhân đọc lại bài "Putin, người đàn ông tuyệt vời nhất thế gian" của nhà báo Lê Phương Dung, đăng trên Blog Nhà Thơ Nguyễn Trọng Tạo, tình cờ tôi gặp lại một nhận xét của nhà báo Lê Phương Dung về "Đặng Huy Văn's Blog". Vậy nay, tôi xin phép chị Lê Phương Dung được đăng lại nhận xét đó sau gần một năm rồi không có dịp trao đổi với nhau và xin gửi chị những lời cám ơn chân thành nhất.

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

CHÚC MỪNG SINH NHẬT CHÁU ĐẶNG HOÀNG QUÂN!

Đặng Huy Văn: Ngày mai, 26/11/2013, là ngày sinh nhật của cháu Đặng Hoàng Quân tròn một tuổi, ông chưa có quà gì tặng cháu, vậy ông chỉ có mấy dòng này thôi:

Hình ảnh: Chúc Mừng Sinh Nhật Cháu Đặng Hoàng Quân

Ngày mai, 26/11, là ngày sinh nhật của cháu Đặng Hoàng Quân tròn một tuổi, ông chưa có quà gì tặng cháu, vậy ông chỉ có mấy dòng này thôi:

Cháu Quân là một món quà
Chúa Trời, Đức Phật tặng bà tặng ông
Ông thương lắm cháu biết không
Bà thì hết sức hết lòng chút chăm

Ngày mai cháu đã đầy năm
Bao nhiêu gian khổ nhọc nhằn mà vui
Cùng ông ngủ võng ru nôi
Cùng bà đi dạo hôm trời nắng tươi

Mẹ thương Quân nhất trên đời
Nhưng còn anh Phúc cũng đòi mẹ yêu
Đứa nào cũng muốn mẹ chiều
Bữa ăn nào cũng mè nheo khóc nhè

Anh Phúc nay đã biết nghe
Thấy em khóc nhè đã biết dỗ em
Phim hay hai đứa cùng xem
Đến giờ đi ngủ anh em lên giường

Những hôm ốm thật là thương
Sốt cao, ăn chớ ra giường cả đêm
Dần dà cháu đã lớn lên
Đã đi vài bước đầu tiên cuộc đời

Lớn nhanh lên bé Quân ơi
Cháu luôn là ánh mặt trời của ông!

Hà Nội, 25/11/2013
 Hồn Dân Việt

NGÀY MAI CHÁU ĐÃ ĐẦY NĂM!

Cháu Quân là một món quà
Chúa Trời, Đức Phật tặng bà tặng ông
Ông thương lắm cháu biết không?
Bà thì hết sức hết lòng chút chăm

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

TÔI KHÔNG TIN HỒ CHÍ MINH, HỒ TẬP CHƯƠNG LÀ MỘT!

Đặng Huy Văn: Kính gửi ông Hồ Tuấn Hùng, Đài Loan. Cách đây hơn một năm, tình cờ tôi đọc được cuốn “Hồ Chí Minh sinh bình khảo” của ông trên internet, tôi đã bị sốc thực sự. Vị “cha già dân tộc” mà hàng chục triệu nông dân Việt Nam trong đó có cả các anh em của tôi đã tận tụy hi sinh theo tiếng gọi của ông ấy vác súng ra chiến trường trong cuộc chiến nồi da xáo thịt 20 năm, hóa ra lại là một người ngoại quốc! Tôi đã bàng hoàng đau đớn và căm ghét cuốn sách đó vì nghĩ rằng ông đã dựng chuỵện để phỉ báng hàng chục triệu nông dân Việt Nam! Nhiều lúc tôi đã trăn trở, phải chăng ông là một kẻ viết thuê cho bè lũ cộng sản Bắc Kinh đang âm mưu thôn tính nước Việt Nam của chúng tôi?

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

CHÙM THƠ KỶ NIỆM SINH NHẬT LẦN THỨ 90 CỦA BÁC VĂN CAO


 Bài 1  KÍNH VIẾNG BÁC VĂN CAO
(Viết tặng nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo) (*)

Chót vót Thiên Thai bác vẫn ngồi
Đói no chẳng quản cứ rong chơi!
Dù ai ghen ghét cười nửa miệng
Mặc xác cường quyền, kệ Thiên Lôi
Yêu nước thương nhà hồn khắc khoải
Yêu bè quý bạn biển đầy vơi
Nếu ai cũng sống như tâm bác
Cõi Niết Bàn đâu chỗ bác ngồi?

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

THĂM TRẠI DÂN OAN LÝ TỰ TRỌNG

ĐẶNG HUY VĂN
(Viết nhân ngày giỗ đầu của cụ Nhung dân oan)  (1)

Vườn hoa Lý Tự Trọng
Giữa trung tâm thủ đô
Nơi dân oan lập trại (2)
Không biết tự bao giờ

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

TRÊN SÔNG VẮNG, TRƯƠNG CHI CẤT TIẾNG HÁT

(Kỷ niệm sinh nhật lần thứ 90 của cố nhạc sĩ Văn Cao)

Trên sông vắng, Trương Chi cất tiếng hát
Xao xuyến lòng ai hằng đợi Suối Mơ
Để Lưu Nguyễn tới Thiên Thai lạc bước
Cung Đàn Xưa vang vọng đến bây giờ!

CHÙM THƠ TRÊN "HỒN DÂN VIỆT FACEBOOOK"

Bài Thứ Nhất:

Hai ngày qua, 16 và 17/10/2013, Hương Sơn, quê ngoại của tôi lũ quét đã làm trôi nhiều nhà cửa và tài sản của nhân dân. Nhiều bà mẹ đã khóc vì không còn gì cho con ăn. Nhiều người cha thổn thức không biết rồi đây sẽ lấy gì cho các con đi học. Sách vở quần áo bị cuốn trôi hết rồi! Hỡi những ai còn chút tình dân tộc, nghĩa đồng bào! Chúng ta hãy góp mỗi người một tấm bánh, một gói mì, một chiếc áo trẻ con…để giúp đồng bào Miền Trung bị thiệt hại nặng nề sau trận lũ của cơn bão số 11 vừa qua đã làm 18 người chết, hàng trăm người bị thương và hàng chục ngàn ngôi nhà của dân bị hư hại! Xin trân trọng cám ơn!

ÔNG TRỜI CÓ THƯƠNG DÂN KHÔNG?

TRỜI KHÔNG CHO MẸ ĐÔI TAY!



(Viết dưới bức hình một em bé
bón đồ ăn cho người mẹ cụt tay)


Trời không cho mẹ đôi tay!
Để đêm ôm ấp, để ngày ẵm con
Tháng ngày lòng mẹ héo hon
Bởi con thua thiệt hơn con cháu người!

Không nhà ở, không đồ chơi
Quanh năm góc biển chân trời lầm than
Có ngày chẳng chút gì ăn
Nhiều hôm mưa lạnh đêm nằm chiếu gon

Mẹ nào mẹ chẳng thương con
Nhưng nghèo đành phận biết còn kêu ai?
Trời thương năm, tháng qua ngày
Giờ như con chắp đôi tay mẹ nghèo

Đôi tay ve vuốt mẹ yêu
Bón cơm cho mẹ những chiều mẹ đau
Nhìn con nước mắt mẹ trào
Hai tay con níu mẹ vào “ôm” con!

Cho dù biển cả lên non
Tình thâm mẫu tử mãi còn con ơi!
Nguyện cầu Đức Phật, Chúa Trời
Mai sau con mẹ được Người đoái thương!

Hà Nội, 23/10/2013
Hồn Dân Việt

(Nguồn: Hồn Dân Việt Facebook)

NGÀN NĂM ĐẠI TƯỚNG CÒN SỐNG MÃI!

Đặng Huy Văn: Hôm nay, 13/10/2013, suốt ngày ngồi theo dõi qua TV đám tang của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp tại Hà Nội và Quảng Bình mà cảm phục một con người đã sống vị tha với những kẻ đã từng hại mình. Đúng, Đại Tướng là một ông Phật, độ lượng, khoan hoà, nhìn xa trông rộng làm cho những kẻ tiểu nhân phải xấu hổ, làm cho kẻ thù của nhân dân phải run sợ, làm ma quỷ phải tránh xa và làm lòng dân được gắn kết lại!

XIN VĨNH BIỆT MỘT "DÂN OAN" VĨ ĐẠI!

ĐẶNG HUY VĂN

Chúc Đại Tướng được trở về cõi Phật
Để đêm ngày ngồi gõ mõ cầu kinh
Nhằm hoá giải những mảnh đời oan trái
Trọn trăm năm nhẫn nhịn chịu hi sinh!

KHÔNG NGỜ ĐƯỢC GẶP PHƯƠNG UYÊN!

Đặng Huy Văn: Chập tối 24/9/2013, tôi không ngờ lại gặp được hai mẹ con cháu Phương Uyên ngay giữa lòng Hà Nội. Vậy mà có lúc tôi đã nghĩ, sẽ không bao giờ còn được gặp cháu vì tôi đã tuổi cao sức yếu, chắc gì có thể sống thêm được 6 năm nữa để đợi ngày cháu ra tù mà tìm gặp như bản án sơ thẩm hôm 16/5/2013 đã tuyên. Tôi lại càng không ngờ khi gặp, thấy cháu Phương Uyên xinh đẹp, dịu hiền, chân quê, dễ thương …mà đã phải trải qua gần một năm chịu biết bao nhiêu khổ nhục và bị “bạn tù” đánh đập đến ba lần ngất xỉu trong trại giam Tân An như thế! Gặp tôi, Phương Uyên nhỏ nhẹ: “Ba Linh con dặn ra Hà Nội phải tìm bằng được ông để cám ơn ông đã thương con!” Thực tế, tôi chưa làm được gì đáng để cho cháu phải cám ơn cả. Đêm đó về nhà, tôi đã thức qua đêm để viết phần đầu của bài viết này để tri ân tấm lòng thơm thảo đó của cháu.

XIN VĨNH BIỆT ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP!

Đặng Huy Văn: Việc ra đi của đại tướng Võ Nguyên Giáp làm chúng ta xót xa về thân phận của một con người đã sống trọn một cuộc đời thanh bạch, giản dị, khiêm nhường, liêm khiết…chứ không như các đồng chí của ông ấy. Ông là một đoá sen có thực giữa một vũng bùn đầy hôi thối và nhớp nhơ!

BẮC MIỀN TRUNG BÃO VỪA VÀO

Đặng Huy Văn: Hôm qua, 30/9/2013, cơn bão số 10 vừa đổ bộ vào Bắc Miền Trung làm 9 người bị thiệt mạng và hơn chục người khác bị mất tích, gây tốc mái và làm sập hàng ngàn nhà cửa, hai đập bị vỡ…thiệt hại tới hàng trăm tỷ đồng. Mới cơn bão trước đó vừa làm 5 người bị chết trôi thì tôi về quê. May hôm tôi về, 22/9/2013, trời nắng đẹp. Vậy mà chỉ vài ngày sau lại bão về! Miền Trung quê hương ơi! Sao người phải chịu nhiều khổ đau như thế? Phải chi, trong chiến tranh núi rừng dãy Trường Sơn đã bị “đốt cháy” và sau 1975, lại bị tàn phá quá nặng nề nên nay, thiên nhiên đang quay lại trừng phạt con người?

ĐÔI LỜI GỬI LẠI TRĂNG THƯƠNG NHỚ

Đặng Huy Văn: Nhân hôm nay 14/9/2013 là ngày sinh nhật lần thứ 69, tôi đã nhận được rất nhiều lời chúc mừng của cư dân mạng trên Facebook. Để bày tỏ lòng biết ơn của một Facebooker còn non trẻ 69 xuân xanh này (mới tham gia FB được một năm), tôi xin gửi tới các bạn hữu Facebooker gần xa một bài viết mộc mạc của một kẻ đã được sinh ra và lớn lên trên đất nước còn lầm than đau khổ này. Xin chân thành cám ơn các bạn và tôi mong tất cả chúng ta sẽ luôn tin tưởng vào tương lai tươi sáng của dân tộc Việt Nam!

ĐAU THƯƠNG QUÁ, BẢN KHOANG ƠI!

Đặng Huy Văn: Hôm nay, ngày 8/9/2013 miền Bắc trời vẫn còn mưa. Trên miền núi phía Bắc mấy ngày qua mưa nhiều, sạt lở đất đã làm hàng chục người bị chết. Đặc biệt buổi tối ngày 4/9/2913 trước ngày khai trường 5/9tại bản Cán Hồ A, xã Bản Khoang, huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai đã có hơn mười gia đình bị sạt lở đất làm trôi sập nhà ở và người. Lũ và đất đá còn làm trôi cả một nhà tạm trú của giáo viên trường Dân tộc Bán trú PTCS Bản Khoang. Kết quả có 9 người chết, 2 người mất tích phần lớn là người già và trẻ con trong đó có cả học sinh và 17 người bị thương trong đó 4 thầy cô giáo! Với sự nỗ lực hết mình của thầy cô giáo và sự trợ giúp của địa phương, ngày mai, 9/9/2013 trường Dân tộc Bán trú PTCS Bản Khoang sẽ khai giảng năm học mới. Tôi viết bài này để bày tỏ lòng cảm thông với bà con xã Bản Khoang và kính tặng thầy trò trường Dân tộc Bán trú THCS Bản Khoang nhân ngày khai trường. 

HÔM NAY CHÁU NỘI TRÒN BA TUỔI

Đặng Huy Văn: Hôm nay, ngày 7/9/2013, trời bỗng nắng lên khô ráo, mát mẻ khác hẳn với cả một tháng Ngâu mưa dầm dề và ẩm ướt, oi bức rất khó chịu. Có lẽ vì thế mà hai đứa cháu nội của tôi cả một tháng qua thay nhau ho sôt. May quá đến hôm nay, cả hai cháu đều đã đỡ, đặc biệt hôm nay chính là ngày sinh nhật lần thứ 3 của cháu Hồng Phúc.

ÔI THƯƠNG QUÁ BÀ NGÂU ƠI!

Đặng Huy Văn: Hôm nay, ngày cuối cùng của Tháng Ngâu 29/7 âm lịch, trời vẫn lất phất mưa như đang nuối tiếc những phút giây ông bà Ngâu được ở bên nhau và không muốn chấp nhận giờ tạm biệt! Thôi đi hỡi Ngưu Lang, Chức Nữ! Cuộc tình nào dù có đắm say bao nhiêu rồi cũng phải đến lúc chia ly! Hai vị hãy thôi khóc đi kẻo trẻ con cả nước đang vì mưa ngâu mà ốm đây này! Hai thằng cháu nội của tôi sáng nay lại phải vào bệnh viện Xanh Pôn vì cháu Bủm bị sốt cao, còn cháu Quân thì vào đó để khám lại. Trời mưa dầm thế này phải đi về 9, 10 cây số mà hai người không thương ư? Nam mô a di đà Phật!

VÀI LỜI THƯƠNG GỬI ANH YÊU DẤU

Đặng Huy Văn: Đọc trên Nguyễn Tường Thuỵ Facebook, tôi tình cờ bắt gặp bài thơ “ANH SẼ VỀ” của Nguyễn Tường Thuỵ gửi cho bà xã cuối những ngày vào Nam dự phiên toà phúc thẩm xét xử hai tuổi trẻ yêu nước anh hùng Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha tại Long An làm tôi rất xúc động. Tôi đã thật sự cảm phục cả hai vợ chồng blogger Nguyễn Tường Thuỵ. Họ đã không quản hi sinh tình cảm riêng, không tiếc công sức và tiền bac vì cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền của nhân dân Việt Nam. Bài viết này chỉ muốn bày tỏ một chút lòng yêu mến và cảm phục đối với hai vợ chồng blogger Nguyễn Tường Thụỵ, xin được sẻ chia cùng quí vị độc giả gần xa.

ÔNG LÊ HIẾU ĐẰNG LÀ AI?

Đặng Huy Văn: Tôi chưa bao giờ vào đảng và cũng sẽ không bao giờ vào đảng dù có đảng đối lập sắp ra đời. Tôi chỉ là một công dân Việt Nambình thường yêu nước và yêu dân tộc mình. Nhưng vài tuần qua, sau khi có lời kêu gọi thành lập đảng đối lập mang tên đảng Dân chủ Xã hội VN của ông Lê Hiếu Đằng, tôi thấy đứa cháu ngoại của tôi thư về nói “Báo lề đảng đã lên án, chửi bới và bôi nhọ ông Đằng hết lời!”. Vì vậy, tôi phải viết bài này gửi cho đứa cháu ngoại đang du học tự túc tại Mỹ để nó có thể hiểu được phần nào sự thật. Theo tôi biết, những năm gần đây, ông Đằng là một đảng viên CS tích cực chống Trung Quốc vì đã cưỡng chiếm Hoàng-Trường Sa, xâm phạm trắng trợn Biển Đông của Việt Nam. Ông cũng là người tích cực bảo vệ những người dân đang bị tù đày oan trái. Nhưng đảng đối lập của ông Đằng có ra đời được hay không? Và nếu ra đời được thì trong tương lai, liệu nó có tác dụng tích cực cho Quốc Gia, Dân Tộc không? Hai vấn đề đó còn phải đợi trải qua một thời gian thử thách thì may ra mới có lời giải đáp.

ÔNG ƠI, HÃY SỬA ĐỔI MAU!

ĐẶNG HUY VĂN
(Gửi một người bạn học cùng trường
nhân ngày quốc khánh 2/9/2013)


Hồi xưa cả ông và tôi
Bị tay "cha nội" đười ươi nó lừa!

TỘI NÀY AI SẼ XỬ ÔNG?

Đặng Huy Văn: Chiều muộn trời lất phất mưa mới tạnh. Hôm nay ngày 16/7 âm lịch nên dân gian gọi là mưa trở mã. Đi bộ vài vòng mà không hiểu sao cảm thấy buồn khủng khiếp! Vừa đi vừa trò chuyện với một chàng đại tá bộ đội đặc công 55 tuổi. Anh ta nói, “bây giờ mà ông Lê Hiếu Đằng lập đảng đối lập thì sẽ bị đàn áp ngay!” Mình rất ít quan tâm tới các đảng phái chính trị nhưng cũng để xem rồi đây điều gì sẽ xẩy ra?

MẸ CỦA UYÊN, KHA - HAI BÀ MẸ ANH HÙNG

Nguyễn Hàm Thuận Bắc: Do bận công tác nên tôi được biết về kết quả phiên toà phúc thẩm xét xử Phương Uyên và Nguyên Kha tại Long An hôm 16/8 quá muộn màng. Phương Uyên được giảm án còn 3 năm tù treo. Còn bản án 4 năm tù giam của Nguyên Kha hãy còn quá nặng! Phải chăng còn cần phải có thêm một phiên toà giám đốc thẩm nữa để giảm án cho Nguyên Kha?

VÀI LỜI NHẮN GỬI PHƯƠNG UYÊN

Đặng Huy Văn: Chị Nguyễn Thị Nhung mẹ của cháu Phương Uyên tầm tuổi con tôi, nên tôi xin phép được coi cháu Phương Uyên như là một đứa cháu ngoại. Hai hôm nay ngồi xem các Video Clip về phiên toà phúc thẩm tại Long An và các lời phát biểu của cháu Uyên sau khi được trả tự do, tôi rất khâm phục. Cháu còn nhỏ tuổi mà đã tự bào chữa được cho mình như thế là rất thông minh và can đảm. Nhưng, với một tâm hồn sáng trong như thiên thần ấy, sống với loài người trong một xã hội đầy bất trắc này, cháu còn phải học tập, rèn luyện và phấn đấu rất nhiều để trở thành một NGỌN CỜ YÊU NƯỚC nhằm tập hợp thế hệ trẻ Việt Nam trong cuộc đấu tranh chống giặc Tàu ngoại xâm và bè lũ tham nhũng nội xâm hôm nay.

Tuy nhiên, những thế lực đã bắt bớ và giam giữ Phương Uyên vừa rôi đang mặc thường phục vào tận hang cùng ngõ hẻm để trả thù trong bóng tối những người vì chính nghĩa đã làm mất mặt chúng trong phiên toà vừa qua tại Long An. Vậy số phận của cháu Phương Uyên liệu có được an toàn khi đã được trả tự do không? Xuất phát từ những băn khoăn đó mà tôi đã viết bài này để nhắn gửi tới cháu Phương Uyên, xin kính nhờ các trang mạng xã hội chuyển hộ tới cháu. Tôi nghĩ, gia đình và bản thân Phương Uyên phải luôn luôn cảnh giác và bảo trọng trước thế lực mặc quần áo thường phục bất thường này và chính chúng ta cũng bớt tung hô cháu đi kẻo làm phiền cái “dái ngựa” đang bị đau ấy.


NƯỚC NON NHỚ MÃI PHƯƠNG UYÊN!

Đặng Huy Văn: Vừa nhận được tin, sau phiên toà phúc thẩm hôm nay, 16/8/2013 tại Long An, Phương Uyên được giảm án từ 6 năm tù giam xuống còn 3 năm cho hưởng án treo và được trả tự do ngay tại toà. Tôi vô cùng hạnh phúc! Tôi theo dõi vụ án Nguyễn Phương Uyên đã gần một năm nay, có những đêm phải thức trắng vừa khóc vừa viết bài. Nay nhờ sự đấu tranh của cộng đồng người Việt cả hải ngoại và trong nước cùng các tổ chức nhân quyền quốc tế nên bước đầu đã có một kết quả có thể chấp nhận được. Lẽ ra, cháu ấy còn phải được phong tặng danh hiệu "anh hùng chống Tàu cứu nước”, nhưng vào thời điểm này kết quả đó cũng tạm coi là thắng lợi.

Phương Uyên ơi! Ông coi Phương Uyên như là một đứa cháu ngoại của ông. Ông đã viết hơn chục bài thơ cho riêng cháu đăng trên rất nhiều các trang mạng xã hội với các bút danh khác nhau. Ôi! Ông thật không ngờ cháu đã bản lĩnh và can trường đến như thế! Cháu đã không phụ lòng mong mỏi, tin yêu của bà con trong nước, cộng đồng người Việt hải ngoại và bạn bè trên khắp thế giới.

AI SẼ XÉT XỬ AI, HỠI TRỜI CAO LỒNG LỘNG?

Đặng Huy Văn: Sau khi đã ký kết với nước láng giềng “bốn tôt” 10 văn kiện quan trọng như đã công bố hôm 21/6/2013, tôi không tin phiên toà phúc thẩm “xét xử” các cháu Phương Uyên và Nguyên Kha ngày mai sẽ trả lại được sự công bằng cho hai cháu. Do già yếu nên mai 16/8, tôi không đến Tân An để dự phiên toà được. Vậy, tôi xin viết vài lời vĩnh biệt các cháu, vì đến ngày các cháu được ra tù, chắc tôi đã rời xa cõi đời này rồi.

HỎI TRỜI CÓ MẮT HAY KHÔNG?

Đặng Huy Văn: Chiều nay 12/8/2013, đọc được tin ngày 7/8/2013 công an Hà Nội đã khởi tố vụ án “nhân bản” hàng ngàn giấy xét nghiệm máu để ăn khống tiền bảo hiểm y tế ở Bệnh Viện Đa khoa huyện Hoài Đức, NGAY CỬA NGÕ NỘI THÀNH THỦ ĐÔ HÀ NỘI mà choáng váng. Thế thì sô phận của hàng ngàn bệnh nhân đã bị xét nghiệm máu ở bệnh viện đó nay thế nào? Và, hàng ngàn bệnh viện tuyến huyện trên mọi miền của Tổ Quốc, nơi Trung Ương rất hiếm khi ngó tới, nơi con người đang bị chà đạp về nhân phẩm, hễ có ai tố cáo đấu tranh chống tiêu cực là bị đàn áp ngay, thì ra sao?

VỀ NHÀ LÒNG NHẸ LÂNG LÂNG

Đặng Huy Văn: Sáng nay 12/8/2013, trời không nắng nhưng oi bức vì đang có cơn bão số 7 vào Biển Đông. Sáng ngủ dậy bỗng bắt gặp bài BẾN BÌNH YÊN trên Hà Nhật Minh Facebook, mình đã cảm tác vài dòng viết vội về mẹ mến thương.

VÀI LỜI XIN NHẮN GỬI ÔNG

Đặng Huy Văn: Sáng nay, 5/8/2013, tôi đọc được một tin từ Bach Lien Nguyen Facebook(1) mà giật mình: Trung Quốc sắp tuồn bánh Trung Thu có chất độc sang Việt Nam! Tin này chính xác từ một cán bộ Việt Nam đang công tác tại Trung Quốc gọi điện thoại về. Nào rau quả độc hại, sữa bột chứa melamine, nào thịt lợn, thịt gia cầm kém chất lương…bao năm nay đang tràn ngập thị trường Việt Nam chưa đủ sao, mà nay cái bánh Tết Trung Thu của các cháu nhỏ chúng cũng không tha!

Ôi! Người bạn láng giềng "bốn tốt" của đảng và chính phủ Việt Nam tàn ác quá! Vậy, tôi xin viết vài lời nhắn gửi ông TBT của ĐCS Việt Nam, để mong ông TBT xem xét lại đường lối ngoại giao láng giềng bốn tốt với người đồng chí Trung Hoa “chung một Biển Đông mối tình hữu nghị sáng như rạng đông!”(2) của đảng ta.

KÍNH MỪNG ÔNG BÀ NGOẠI

Đặng Huy Văn: Hôm nay ngày 3/8/2013 mưa bão, cơn bão số 5 đổ bộ vào Quảng Ninh, Hải Phòng. Ở Hà Nội có một số chỗ bị ngập úng. Mưa rả rích suốt ngày, máy bay cất hạ cánh tại Nội Bài gặp rất nhiều khó khăn. Ông bà ngoại các cháu ở Việt Trì đi nghỉ mát du lịch tại Quảng Nam Đà Nẵng về, trưa nay xuống Nội Bài không được vì máy bay lượn trên trời cả tiếng rồi phải quay vào sân bay Nghệ An hạ cánh chờ ngớt mưa. Mãi 6 giờ chiều, máy bay mới đáp xuống được Nội Bài, rồi ông bà về Việt Trì ngay, bây giờ chắc đã ngon giấc rồi.

Phú Thọ là quê hương của "đại thi hào dân tộc" Bút Tre, vậy cũng xin bắt chước cụ Bút Tre viết mấy vần thơ mừng ông bà ngoại đã hạ cánh an toàn.

HẠNH PHÚC BÊN NÔI

Đặng Huy Văn: Chiều nay 1/8/2013, trời nắng đẹp. Bà đi chùa, ông phải nằm ru cháu Quân trên võng để mẹ Thu ru cháu Phúc ngủ trên tầng. Võng nằm gò bó, cháu cứ ngủ chập chờn, ru đi ru lại mệt bở hơi tai mà vẫn thấy hạnh phúc.

HẠNH PHÚC BÊN NÔI

HAI DÊ CON QUA CẦU

Đặng Huy Văn: Tối nay, mẹ các cháu vào bệnh viện K thăm người ốm, Phúc ở nhà với bố và em Quân. Lúc đi, mẹ Thu lo thế nào Phúc cũng khóc đòi đi tìm mẹ. Nhưng mẹ Thu nhầm rồi, Phúc ở nhà ngoan lắm, đã không đòi mẹ lại còn biết chơi với em trò chơi "hai dê con qua cầu", hễ gần chạm đầu em là Phúc ngã lăn xuống trước sợ húc làm đầu em đau. Em Quân thì lúc nào cũng xoắn xuýt bên anh, thích nằm trên võng ngủ trưa cùng mẹ và anh Phúc. Ông viết vội vài dòng thơ con cóc tặng hai cháu nhỏ ngoan của ông nhé:

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

SAO CON ĐI LẤY CHỒNG HÀN?

Đặng Huy Văn: Một thống kê gần đây cho biết, mặc dù Việt Nam có bình quân thu nhập đầu người vào loại thấp nhất thế giới, nhưng mức tiêu thụ rượu bia đứng đầu Đông Nam Á và xếp hàng thứ tư của Châu Á. Việc nhậu nhẹt rượu bia chủ yếu xẩy ra đối với các quan chức công quyền trong khu vực nhà nước, nơi có hàng núi tiền chùa rơi vãi không ai kiểm soát được. Theo khảo sát của các nhà xã hội học, phần lớn các hợp đồng kinh tế, xây dựng và các quyết sách hành chính nhiều khi được ký kết ngay trên bàn ăn của các quán nhậu. Nhờ những quan chức mẫn cán với “nghiệp nhậu” đó, mà có những lúc các nhà lãnh đạo nước “láng giềng bốn tốt” đã có thể dùng rượu Mao Đài và mỹ nhân kế để dịch chuyển các cột mốc Biên Giới và Biển Đảo của Tổ Quốc..

LỜI RU CHÁU NGỦ BÊN NÔI

Đặng Huy Văn: Hôm nay là ngày chủ nhật 28/7/2013, trời mưa rải rác từ sáng. Lòng buồn man mác. Nằm trên võng, vừa ru cháu vừa nghe đài một mình qua Internet và suy ngẫm về thói quen nhậu nhẹt và bia rượu của các quan chức Việt Nam. Thậm chí nhiều hợp đồng kinh tế lớn cũng được ký kết bên bàn nhậu, cho nên chuyện đường lún, nhà hỏng, cầu sập, đập vỡ và hàng loạt dự án bất động sản bỏ hoang hiện nay đều là kết quả của những hợp đồng được ký kết bên các bàn nhậu đó. Rồi bỗng nhiên, từ trong sâu thẳm tâm can bỗng thốt ra lời ru cháu bên nôi:

ĐÔI LỜI XIN GỬI LẠI

Đặng Huy Văn: Sáng sớm nay 27/7/2013, mẹ Bum gọi điện sang thông báo, ông ngoại của cháu Hoàng đã qua đời ở tuổi 67. Đột ngột quá vì mình đã mấy lần gặp và trò chuyện với ông ấy, một ông bác sĩ nhanh nhẹn và còn rất phong độ. Vậy mà ông ấy đã đột ngột ra đi, xin chia buồn với gia đình bà Dung, chia buồn với gia đình cháu Ngọc Anh mẹ cháu Hoàng. Nhân đây, xin post lên đây một bài viết để chuẩn bị khi mình nhỡ có đột ngột ra đi, thì cũng đã có những lời nhắn lại

ÔI LÀNG TRỊNH NGUYỄN QUÊ TÔI!

Đặng Huy Văn: Vừa rồi, có vụ bà con làng Trịnh Nguyễn đã biểu tình chống lại chính quyền thị xã Từ Sơn, Bắc Ninh cưỡng chế thu hồi gần 21 ngàn m2 đất ruộng của dân tại Lỗ Vó, khu Dạ Cá ngay sát làng để xây “Nhà máy xử lý nước thải”. Bà con đã bức xúc làm đơn khiếu nại các cấp đề nghị xây “nhà máy” ra Đồng Khô xa khu dân cư nhưng chính quyền không chịu. Ngày 18/6/2013, chính quyền thị xã Từ Sơn đã cho hơn 100 công an và cán bộ xuống đàn áp dân để cưỡng chế đất, làm một bà già ngất xỉu, xéo giày lên cả trẻ con, nhưng bà con vẫn kiên quyết không bàn giao đất cho dự án. Đặc biệt ngày 4/7/2013, có kẻ đã thuê cả đầu gấu tạt a xít vào bà Đỗ Thi Thiêm làm bà bị bỏng rất nặng, nay đang phải điều trị tại Bệnh Viện Xanh Pôn. Sự việc này nay đang được khẩn trương điều tra làm rõ.

Cách đây ít hôm bọn họ lại tung tin, giải toả đồng Lỗ Vó là để xây dựng một “Trung tâm dạy nghề tại làng”, một chủ trương mà 3 năm nay không hề được nhắc tới, đã làm cho nhân dân càng nghi ngờ về tính minh bạch của quyết định thu hồi đất do chính quyền thị xã Từ Sơn ký năm 2010 để giao cho công ty Phú Điền xây dựng “Nhà máy xử lý nước thải” của tỉnh Bắc Ninh. Bài viết sau đây ghi lại lời tâm sự của một cựu chiến binh có cuộc tình dang dở với một người con gái quan họ nay đang kiên cường đấu tranh giữ đất tại làng Trịnh Nguyễn thời gian qua.

“VỌNG PHU” TRÊN ĐẢO LÝ SƠN

Đặng Huy Văn: Tôi rất bức xúc khi đọc được tin hai tàu cá huyện đảo Lý Sơn của Việt Nam đã bị tàu Trung Quốc cướp phá ngày 7/7/2013 tại khu vực quần đảo Hoàng Sa. Và càng đau đớn hơn khi biết từ ngày TQ cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của ta, mỗi lần ngư dân ta vào HS đánh cá hoặc tránh bão đều bị quân TQ đuổi ra khiến nhiều ngư dân bị lâm nạn, chết rất thương tâm. Vì thế, huyện đảo Lý Sơn chỉ rộng 10 Km2 với hơn 2 vạn dân mà có tới hơn 500 người phụ nữ phải sống đơn thân do có chồng bị chết trên biển vì giặc Tàu hoặc bão tố. Cuộc sống của những nàng “Vọng Phu” này hiện nay rất khó khăn khi không còn lao động chính của gia đình mà còn phải nuôi bố mẹ già và con nhỏ. Bài viết này chỉ là vài dòng tâm tư để chia sẻ với những người goá phụ không may mắn đó.

ÔI LỨA TUỔI THẦN TIÊN!

Đặng Huy Văn: Cháu ngoại Nguyễn Phúc Bảo (tên ở nhà là Bum) của tôi năm nay đã tốt nghiệp trường Mầm Non Ban Mai tại Khu Đô Thị Việt Hưng, Long Biên, Hà Nội. Sang năm học này, cháu sẽ về quận Hoàn Kiếm Hà Nội vào lớp Một để nhờ ông bà nội cháu đưa đón. Nhân dịp này, tôi xin viết tặng cháu ngoại đôi dòng kỷ niệm.

ÔI LƯA TUỔI THẦN TIÊN!

NHỚ SAO LỜI HÁT MẸ RU!

ĐẶNG HUY VĂN
(Kính dâng sinh nhật lần thứ 100 của mẹ)


Nhớ sao sâu lắng câu Kiều
Từ trong tâm khảm những chiều mẹ ru
Ngay trên quê của Nguyễn Du
Tự bao giờ đến bao giờ, mẹ ơi!

MẸ LÀ HỒN VIỆT BAO ĐỜI

ĐẶNG HUY VĂN

Mẹ là lời hát “ầu ơ”
Ru con trên võng ngày chưa đến trường
Mẹ là nỗi nhớ niềm thương
Để cha mang nặng tơ vương một đời

CHÁU NỘI ĐẾN TRƯỜNG

ĐẶNG HUY VĂN
(Mến tặng bà nội của cháu)

Cháu nội đến trường
Mẹ đưa đi học
Cháu ngoan không khóc
Bà nội có thương?

TRĂM NĂM TÌNH MẸ CÒN ĐÂY!

Đặng Huy Văn: Mẹ sinh năm 1913. Năm nay, 2013, mẹ đã tròn một trăm tuổi. Mẹ mất ngày 16 tháng Tám năm Đinh Hợi, tức ngày 26/ 9/2007, hưởng thọ 94 tuổi. Nghĩ lại một cuộc đời phải mồ côi mẹ ở tuổi lên 5, mồ côi cha tuổi lên 10, lấy chồng suốt đời đi hoạt động cách mạng nên không đỡ đần được mẹ để nuôi dưỡng 5 người con trai cũng như trợ giúp kinh tế cho gia đình mà lòng con tê tái. Nhớ những năm CCRĐ (Giáp Ngọ, Ất Mùi: 1954-1955) mình mẹ phải lo nuôi 5 đứa con nhỏ khi trong nhà không còn hạt gạo nào để ăn mà lòng con càng xót xa. Kể cả những ngày cơ cực ấy, mẹ cũng chưa bao giờ kêu than số phận, chỉ thấy đêm đêm mẹ ngâm Kiều cho khuây khoả. Rồi hai cái tang cách nhau vài tháng cuối 1955 của ông bà nội tưởng đã làm mẹ bị gục ngã. Nhưng ngày 6/1/1967, một cái tang khủng khiếp đã làm mẹ gục ngã hoàn toàn, đó là cái chết của em Tư khi em vừa tròn 20 tuổi, lúc em đang ở Đội TNXP làm đường 21 tại Quảng Bình thì bị bom Mỹ giết hại. Từ đó, mẹ bị bệnh tim và đau yếu thường xuyên.

LẦN THEO TỪNG GIỌT NẮNG

ĐẶNG HUY VĂN
(Viết tặng cháu nội của ông)

Cháu đi dạo cùng ông
Lần theo từng giọt nắng
Bởi bầu trời mênh mông
Bị vòm cây che chắn

CÒN ĐÂU SÔNG NHUỆ NGÀY XƯA!

Đặng Huy Văn: Đọc bài viết “Gửi thủ tướng Ba Dũng” đăng ngày 24/6/2013 của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, tôi rất xúc động. Đặc biệt khi xem Video Clip cưỡng cướp đất của một bà mẹ Việt Nam Anh Hùng tại phường Cẩm Bình, tôi không cầm được nước mắt. Nhân được nghe câu chuyện về cưỡng cướp đất tại phường Dương Nội, quận Hà Đông, Hà Nội của một người bạn gái nhà tôi, tôi chợt nhận ra trên đất nước mình ở nơi nào người dân cũng bị cướp đất một cách tàn bạo. Ngay những dự án BĐS ở quận Hà Đông bên bờ Sông Nhuệ như Văn Phú, Văn Khê, Dương Nội…cũng làm cho bà con rất bức xúc. Đặc biệt, tại phường Dương Nội, chúng còn cho xe chở đất lấp hàng trăm ngôi mộ của dân trong một đêm và cưỡng chế hàng chục hecta đất bất hợp pháp của bà con Dương Nội khiến họ phải ra giữ đất cả ngày 30 và mùng 1 Tết, mà nay vẫn chưa được giải quyết.