Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

VỀ GIÀ TRỞ LẠI TUỔI THƠ



Đặng Huy Văn
(Thương gửi em yêu ở cuối trời)

      Về già trở lại tuổi thơ
Bỗng yêu như thuở dại khờ có em!
      Mắt nai tóc xõa vai mềm
Thổn thức dưới ánh trăng đêm hẹn hò
      Giờ đây tuổi tác ai ngờ  
 Vẫn yêu như tuổi mộng mơ lặng thầm

      Nhớ ngày em mới mười lăm
Vừa gặp nhau đã nhớ thầm trộm yêu
      Nào ngờ Thanh Thủy một chiều
Gặp lại em thuở rơi nhiều đạn bom
      Chiến tranh ai mất ai còn?
Ai thương nhớ ai mỏi mòn đợi ai?
      Còn non còn nước còn dài
Sông Lam còn chảy còn người thuyền quyên
      Bởi chưng lạc bước Đào Nguyên(1)
Mà xưa Lưu, Nguyễn qua miền nhớ thương?

      Có quanh co khúc đoạn trường
Qua gian lao mới biết thương phận người
      Hỏi ai sinh ở trên đời
Mà không từng trải một thời đắng cay?
      Những được mất của đời này
Còn do kiếp trước ăn mày cõi tiên
      Còn do phước đức Thánh Hiền
Truyền cho các bậc tổ tiên sinh thành
      Còn do lãnh đạo văn minh
Hay phường vô học dân mình cưu mang!

      Phải chi đời quá phũ phàng
Mà thương ai để lỡ làng “tuổi xuân”!
      Đường về Chín Suối xa gần?
Mà ưu tư trót mang thân phận người
      Hãy yêu để sống em ơi!
Bởi trời “đã bắt làm người có thân”! (2)

Hà Nội, 27/5/2015
Đặng Huy Văn

(1). Sự tích Lưu, Nguyễn lạc bước Đào Nguyên trong bài hát “Thiên Thai” của NS Văn Cao.

(2). Thơ của cụ Nguyễn Du:
        
Cho hay muôn sự tại trời
Trời kia đã bắt làm người có thân!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét