Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015

TRỜI CÒN ĐỂ CÓ HÔM NAY



image
Đặng Huy Văn
(Nhắn gửi ông Trọng, TBT đảng CS VN)

“Trời còn để có hôm nay (*)
“Tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời”
Phó tổng thống Mỹ mỉm cười:
Tưởng ông cũng thấu hiểu lời Nguyễn Du?

Thuở còn Vạn Thọ, Đại Từ
Ông từng nghiền ngẫm Tố Như những ngày
Truyện Kiều xưa của ta nay
Sao ông không thấu để Tây họ cười?

Biên cương giặc bủa vây rồi
Lại thằng đồng chí của “Người” ngày xưa
Giờ ông đã tỉnh giấc chưa?
Sương giăng lạnh lẽo che mờ núi sông!

Giặc Tàu xâm phạm Biển Đông
Ông sợ líu lưỡi sao không nói gì?
Trước khi du ngoạn Hoa Kỳ
Tàu gọi sang để dạy gì vậy ông?

Độc tài toàn trị tổ tông
Cộng Tàu chỉ đạo bắt ông điều hành
Phận đàn em phải nghe anh
Bảy mươi năm trải đã thành thói quen!

Khiến dân mình mãi chịu hèn
Bởi mây che phủ bóng đen trên trời
Ngờ đâu nay gặp được người
Giúp xua sương lạnh, mây trời vén quang!

Mà ông lại thấy hoang mang
Biết về tâu với thượng hoàng sao đây?
Nhỡ thiên triều lại rung cây
Khỉ ông biết chạy lay hoay đường nào?

Sao ông lại sợ giặc Tàu?
Mà không biết dựa đồng bào, hỡi ông!
Cùng nhau khai hội DIÊN HỒNG
Hỏi muôn dân: “Giữ Biển Đông, hay đừng?”

Dân thề: “SÁT THÁT!” Biển Đông
Nếu Hoa Kỳ giúp, non sông kính mời!
Độc tài toàn trị ông ơi
Là mây đen phủ bầu trời Việt Nam

Vén mây, sương cũng sẽ tan
Đời ông may chỉ một lần này thôi!

Hà Nội, 22/8/2015
Đ. H. V.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét