Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015

LÃO TRƯ CẢ DẠO ĐI ĐÂU?

Đặng Huy Văn
Kết quả hình ảnh cho lão trư bát giới
LÃO TRƯ CẢ DẠO ĐI ĐÂU?

Lão Trư cả dạo đi đâu?
Để dân cư mạng xôn xao luận bàn

Trư đi tụ tập Việt gian
Giúp Tàu cũng cố Trường-Hoàng phải không?
Hay đi vận động lòng vòng
Chống Hoa Kỳ đến Biển Đông lúc này?

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

CÔ VỀ TẮM NƯỚC SÔNG LA



Đặng Huy Văn: Chồng của cô giáo Như Ý là thầy giáo dạy toán Hoàng Xuân Phố, cháu gọi bằng bác cố Gs Ts Hoàng Xuân Hãn, một trí thức Việt Kiều yêu nước nổi tiếng của Việt Nam tại Pháp, quê tại xã Đức Phúc, nay là xã Yên Hồ, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Năm 1979, thầy Hoàng Xuân Phố bị trọng bệnh nhưng vì nhà nghèo không đủ tiền để thuốc thang chạy chữa nên đã đau đớn vĩnh viễn ra đi và đã được an táng tại nghĩa trang quê nhà xã Yên Hồ, huyện Đức Thọ.

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

NAY VỀ TANG LỄ TIỄN ĐƯA CÔ!



Đặng Huy Văn: Sáng nay đang ngủ ngon giấc thì bỗng giật mình bởi chuông điện thoại reo, rồi giọng Phụng Minh vang lên “Anh Văn ơi, mạ em đã mất chiều qua rồi!” Tôi bàng hoàng không tin, tưởng đang nằm mơ ngủ. Vì năm ngoái chúng tôi cũng đã nhận được tin từ một người bạn “Cô Như Ý đã mất!”. Tôi và anh bạn tôi vội vàng đến tận chung cư cô giáo ở, đang hỏi mọi người xem đám tang cô Như Ý được tổ chức ở đâu, thì một bàn tay đập vào lưng tôi làm tôi giật mình : “Cô ở đây, hai em vào nhà chơi!” làm cả cô giáo và hai học trò cười huề. Lần đó thấy cô còn khỏe, chúng tôi nghĩ chắc cô còn sống được mười năm nữa. Ai ngờ!

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015

CÂY PHẢI MANG TÍNH ĐẢNG!

chat-ha-cay-xanh

Đặng Huy Văn
Cây phải mang tính đảng!

Vì sao ông Thế Thảo(1)
Ra lệnh chặt cây xanh
Trên phố, đường Hà Nội
Bởi ông yêu đảng mình!

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

NAY MÙNG 1 THÁNG 6



Đặng Huy Văn: Tôi có cái may mắn là đã được đi dạy đại học tại chức tại nhiều vùng miền trên đất nước. Mỗi lần đi dạy tại các tỉnh xa, tôi lại kết hợp đi du lịch khám phá tại nhiều vùng sâu, vùng xa của Tổ Quốc, mới hay ở nhiều vùng các trẻ thơ của chúng ta còn khổ lắm.Nhiều nơi trường còn chưa ra trường, lớp không ra lớp. Trường cấp I, cấp II ở nhiều vùng rẻo cao còn tuềnh toàng nứa lá, mưa thì dột, rét thì gió lạnh thấu xương. Các em nhỏ vùng cao đến trường còn phải ăn đói mặc phong phanh, thường phải trèo đèo lội suối đi bộ hàng chục cây số. Có nơi, các em còn phải chui vào túi ni lông bám vào dây cáp để qua sông tới trường. Đến mùa lũ hàng năm, bao nhiêu em nhỏ bị chết đuối vì nước lũ về đột ngột dâng ngập sông suối là chuyện bình thường!

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

VỀ GIÀ TRỞ LẠI TUỔI THƠ



Đặng Huy Văn
(Thương gửi em yêu ở cuối trời)

      Về già trở lại tuổi thơ
Bỗng yêu như thuở dại khờ có em!
      Mắt nai tóc xõa vai mềm
Thổn thức dưới ánh trăng đêm hẹn hò
      Giờ đây tuổi tác ai ngờ  
 Vẫn yêu như tuổi mộng mơ lặng thầm

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

BỞI ĐÂU CHỈ TẠI CHÚNG MÌNH?



Đặng Huy Văn: Tôi rất buồn vì gần đây nhiều vụ xử lý kỷ luật đuổi học học sinh phổ thông trong cả nước đã dẫn đến nhiều vụ việc tiêu cực đáng tiếc như khiến trẻ tự tử(1), đua đòi hút xách, côn đồ trôm cắp đĩ điếm... Đặc biệt các vụ đuổi học đó đều dựa theo một Bản Quy Định của Bộ Giáo Dục & ĐT ra đời năm 1988, cách đây 27 năm đã vô cùng lạc hậu so với bao nhiêu lần Bộ đã tiến hành “Cải cách Giáo Dục”. Điều đáng nói là các vụ xử lý kỷ luật đó lại không công bằng, không phù hợp với đạo lý. Một học sinh tại Quận 6 TP HCM thường xuyên chửi thầy cô giáo là “Đ. Mẹ mày!” làm cho một cô giáo dạy tiếng Anh phải khóc lên khóc xuống nhưng không bị nhà trường kỷ luật chỉ vì phụ huynh của học sinh đó giàu, đã nhiều lần đóng góp tiền bạc cho nhà trường. Trong khi đó, một học sinh ở Khánh Hòa lại bị cưỡng bức chuyển trường khẩn cấp dù đã sát kỳ thi chỉ vì học sinh đó đã mặc nhầm quần áo đồng phục của bạn tuy đã kịp trả lại cùng lời xin lỗi bạn, nhưng cái chính có lẽ là gia đình của học sinh đó quá nghèo!

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

NHẠT KÝ DU LỊCH 30/4 QUA SÀI GÒN- BÌNH THUẬN

Ảnh số 1 Phan Thiết- Mũi Né- Hòn Rơm

Đặng Huy Văn: Tôi bất ngờ được các con tặng cho một chuyến du lịch Sài Gòn – Bình Thuận cùng gia đình. Chuyến đi bắt đầu từ sân bay Nội Bài xuống Tân Sơn Nhất vào 11h trưa, ngày 26/4/2015. Chiều đó qua thăm Nhà Thờ Đức Bà, về một khách sạn 4 sao phố Thi Sách ngủ lại. Sáng hôm sau, chúng tôi đi tàu nhanh ra Phan Thiết để nghỉ đưỡng tại một resort sang trọng ở Mũi Né 3 đêm 4 ngày. Tại đó chúng tôi được tắm biển rồi đi thăm tượng Phật Nằm ở Tà Cú, ngọn Hải Đăng Kê Gà tại huyện Hàm Thuận Nam. Sau đó, chúng tôi đã trở lại Sài Gòn vào lúc 12h trưa, ngày 30/4/2015 để tối ngày 1/5 bay trở về Hà Nội.

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

ÔNG LÀ "ĐIẾU CÀY" CỦA NON SÔNG ĐỂ LẠI



Đặng Huy Văn


ÔNG LÀ “ĐIẾU CÀY” CỦA NON SÔNG ĐỂ LẠI
(Tặng bà Dương Thị Tân và cháu Nguyễn Trí Dũng) (1)

Ông đơn giản  
là một công dân yêu nước
Trước họa xâm lăng
từ cộng sản Bắc Kinh
Không từng là tiến sĩ, giáo sư
ba hoa nơi kẻ chợ
Chưa bao giờ là nhà báo, nhà văn…
được nhà nước vinh danh

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

ĐỪNG GIẬN MÌNH TÂN ƠI!



 Đặng Huy Văn: Tôi không ngờ một người bạn thời thơ ấu của tôi đã bỏ tôi đi cả năm trời rồi mà nay tôi mới được biết! Chẳng là vì gia đình tôi quá nghèo. Từ ngày về hưu tôi phải bươn chải nay đây, mai đó để kiếm sống nên phải chuyển nhà liên tục, điện thoại di động lại không có nên khi bạn tôi đau ốm rồi ra đi, gia đình bạn tôi đã không thể nào tìm được số điện thoại bàn để liên lạc với tôi. Thật buồn là trước khi về hưu, anh ấy đã làm việc tại Văn Phòng Chính Phủ khoảng chục năm. Với tư chất trung thực và thẳng thắn mà lại phải làm việc ở một chốn quan trường phức tạp và nhiễu nhương như thế, thì việc sau khi về nghỉ hưu, anh ta bỗng bị mắc “bệnh quên” theo tôi cũng là điều dễ hiểu. Quên đi thôi! Nhớ làm gì một chốn quan trường phức tạp và nhiễu nhương như thế?

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

ĐÔI LỜI HỎI TỔNG BÍ THƯ

Đặng Huy Văn

ĐÔI LỜI HỎI TỔNG BÍ THƯ
 (Thân gửi TBT Nguyễn Phú Trọng)

Từ Trung Nam Hải trở về(1)
Sao ông phấn khởi tràn trề vậy ông?

Dân tình bức xúc Biển Đông
Sao ông gặp “bạn” lại không hỏi gì?
“Bạn” khen, ông có nghĩ suy
Họ đang toan tính điều gì hay không?
Hay Tàu hứa giúp đảng ông
Nếu ông dâng tặng Biển Đông cho Tàu?
Để nay mai nếu đồng bào
Đứng lên lật đảng, “bạn” vào cứu ông?

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

BÀ CÁT HANH LONG ƠI!



Nguyen Thi Nam.jpg
Đặng Huy Văn: Nhân dịp tròn 70 năm ngày Việt Minh giành được chính quyền, 1945, chúng ta không thể nào quên được những người đã có nhiều đóng góp công của cho Mặt Trận Việt Minh thời đó, mà có lẽ bà Nguyễn Thị Năm hiệu Cát Hanh Long là người đóng góp to lớn nhất. Trước năm 1945, bà đã hiến cho Việt Minh 20.000 đồng bạc Đông Dương tương đương 700 lượng vàng lúc bấy giờ. Trong “Tuần Lễ Vàng” của chính phủ VN DC CH, bà đã hiến 100 lượng vàng. Sau này đi theo kháng chiến lên Thái Nguyên, bà đã góp rất nhiều tiền gạo để nuôi bộ đội, có lúc bà nuôi cả một Trung Đoàn trong nhà.

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

ĐÂY ĐƯỜNG CÂY TRƯA HÈ TA CHE NẮNG


Kết quả hình ảnh cho hình ảnh hà nội chặt cayĐặng Huy Văn: Sau khi chặt hạ hàng trăm cây Xà Cừ cổ thụ dọc theo đường Nguyễn Trãi để làm con đường sắt trên trời Cát Linh-Hà Đông, thành ủy và UBND thành phố Hà Nội thấy “thành quả” thu về to lớn quá nên đã chủ trương chặt hạ tiếp 6700 cây cổ thụ nữa để đón chào “Năm mới thắng lợi mới”. Chẳng dè mấy chú “Phây” lắm chuyện đưa lên Interrnet đã gây nên tiếng sét kinh hoàng giữa lòng thủ đô “xanh, sạch, đẹp” làm cho hàng triệu con tim đau đớn phải nhào vô “còm”, khiến thành ủy Hà Nội phải ra quyết định “tạm dừng” (để chặt sau).

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

BIẾT BAO NGƯỜI NGÃ XUỐNG!

Đặng Huy Văn: Ngày mùng 3 Tết Ất Mùi vừa rồi, ông cháu tôi đã lên làng đào Nhật Tân thăm gia đình bạn tôi. Anh ấy là đồng hương của tôi đã hy sinh ngày 16/3/1979 trước khi giặc Tàu cộng sản tháo chạy trong cuộc chiến tranh Biên Giới năm 1979, nay vẫn chưa tìm được mộ. Vợ anh ấy, một cô gái làng đào xinh xắn đã ở vậy nuôi cậu con trai năm nay đã 36 tuổi, đã có vợ và hai con.

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

BA NĂM RỒI CHÁU ĐI ĐÂU NGUYÊN ƠI?



Đặng Huy Văn: Đinh Vũ Hoàng Nguyên, một họa sĩ, một Blogger-Facebooker nổi tiếng với trang Blog Laothayboigia do những Trang Văn, Viết Ngắn và những vần thơ hút hồn người đọc làm xôn xao cư dân mạng cả gần mười năm qua. Quê ba anh ấy ở Nghệ An, còn mẹ của anh ấy cùng quê Hà Tĩnh với tôi. Thuở thiếu thời, tôi và mẹ của Nguyên cũng đã từng học cùng trường cấp II rồi lên cùng trường cấp III với nhau, nhưng bà ấy ít tuổi hơn lại học sau tôi một lớp nên chúng tôi không chơi với nhau.

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

THƯƠNG BA CHẲNG BIẾT MẶT CON

Đặng Huy Văn: Ngày 14 tháng Ba năm 1988, anh hùng liệt sĩ Trần Văn Phương cùng 63 đồng đội của mình đã ngã xuống trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam trong cuộc chiến chống  quân cộng sản Trung Quốc xâm lược. Người thiếu úy trẻ quê Quảng Phúc, Quảng Trạch, Quảng Bình này ra đi đã để lại người vợ trẻ mới mang bầu được hai tháng. Bảy tháng sau ngày anh hi sinh, cái thai bé nhỏ đó cũng đã thành người, một bé gái tròn trĩnh, được đặt tên là Thủy như lời nguyện ước của người quá cố lúc còn sống muốn con đầu lòng là Thủy để kỷ niệm cuộc dời lính thủy của mình.

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

"MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN" ĐANG TỚI!


Đặng Huy Văn: Hôm nay là ngày 29 Tết Ất Mùi, ngày mà cách đây tròn 39 năm, nhạc sĩ Văn Cao đã viết xong ca khúc “Mùa Xuân Đầu Tiên”, vì ông nghĩ, kể từ Mùa Xuân Bính Thìn, 1976, đất nước ta sẽ vĩnh viễn sạch bóng quân xâm lược. Một bài hát chứa chan sâu lắng tình yêu đất nước vậy mà đã bị nhà nước CHXHCN Việt Nam lúc bấy giờ cấm lưu hành! Cuối cùng ông đã phải ấn hành bài hát đó tại Liên Xô năm 1976 và đã nhận được 100 rúp tiền nhuận bút. Đối với Văn Cao ngày ấy, số tiền này có thể mua được một chiếc xe đạp Sputnik, lớn hơn toàn bộ gia tài mà bấy giờ cả nhà ông đang có!

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

XUÂN ĐANG VỀ THÊM LỚN ƯỚC MƠ TÔI

Đặng Huy Văn: Đã sắp đến ngày 17/2, ngày mà cách đây tròn 36 năm, bọn cộng sản Trung Quốc đã dùng tới gần 60 vạn quân các loại ào ạt tràn qua sáu tỉnh Biên Giới Phía Băc để xâm lược nước ta. Ngay  sáng sớm ngày 17/2/1979 đó, nhiều bộ đội biên phòng của ta đã bị giặc bắn hạ trong khi đang giành nhau với giặc từng tấc đất, trong đó có một người anh họ của tôi. Anh ấy là con trai một của bác tôi, chưa có gia đình. Bà bác tôi lúc đang sống cũng đã vài lần lên viếng mộ con trai nhưng do hoàn cảnh nên chưa đưa hài cốt của anh ấy về được. Ngày 17/2 năm ngoái, tôi đã cùng vài người bạn đồng hương lên tận Cao Bằng để thắp hương cho anh ấy. Năm nay do tuổi già sức yếu không thể lên được, đành phải ngồi nhà bái vọng. Ngày 17/2 này lại rơi vào ngày 29 Tết Ất Mùi. Một ngày Tết không khói hương, thương quá!

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

LẦN THEO TRANG VIẾT LỆ NHÒA BA ƠI!

Đặng Huy Văn: Ba tôi xuất thân trong một gia đình giàu có nhiều đời. Nhưng đến đời ông nội tôi thì chỉ còn hơn chục mẫu ruộng để ông bán dần nuôi bác tôi và ba tôi đi hoạt động chống Pháp mà thôi. Ba tôi rời trường Quốc Học Pháp Việt năm 1927, vào làm công nhân tại nhà máy Trường Thi và tham gia Đông Dương cộng sản đảng tháng 10/1929 để hoạt động chống Pháp. Tháng 5/1930, ba tôi bị mật thám Pháp bắt quả tang trong khi đang phân phát tài liệu bí mật và bị kết án 5 năm tù khổ sai qua các nhà tù Vinh, Kon Tum, Banmethuot từ 28/5/1930 đến 28/5/1935. Sau khi ra tù bị quản thúc ở địa phương mấy năm, ba tôi lại vào hoạt động tại Sài Gòn, Phnompenh, Đồng Nai, Vũng Tàu…cho đến năm 1945. Sau 1945, ba tôi được điều động ra Thanh Hóa công tác kinh qua tỉnh ủy viên, bí thư huyện ủy các huyện Nga Sơn, Hậu Lộc, Hà Trung và từ 4/1949 đến 6/1952 là ủy viên thường vụ tỉnh ủy tỉnh Thanh Hóa.

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

CON YÊU MẸ NHẤT TRÊN ĐỜI!

Đặng Huy Văn: Ngày 2/2/2015 sắp tới đây là ngày sinh nhật làn thứ 8 của cháu ngoại Nguyễn Phúc Bảo của chúng tôi. Vậy là Tết Át Mùi này, cháu đã lên 9 tuổi. Nhớ ngày cháu mới ra đời, tôi và bà ngoại của cháu đã giành cả 4 năm trời để ẵm bế và săn sóc cháu, thậm chí còn bán cả căn nhà tại Trung Hòa-Nhân Chính đang ở để sang mua nhà tại Khu Đô Thị Việt Hưng cho gần nhà cháu để tiện bề chăm sóc. Vậy mà nay, cháu đã lên học lớp 2, cao lớn, ngoan ngoãn và rất biết kính thương ông bà nội, ngoại.

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

CHIA TAY EM TRAI NGÀY ẤY

Đặng Huy Văn: Tôi có một người em trai kém tôi hai tuổi. Ngày 20/8/1964, tôi đã chia tay em trai tôi tại thị xã Hà Tĩnh để ra Hà Nội học đại học. Tết đó vì nhà quá nghèo nên tôi không có tiền về thăm quê. Mùa hè năm Ất Tỵ, 1965, vì bom đạn ác liệt nên ba mẹ tôi lại tiếp tục không cho tôi về thăm nhà năm ấy. Cũng mùa hè đó, em trai tôi phải lên đường nhập ngũ và hơn một năm sau thì chú ấy đã hi sinh tại tuyến lửa Quảng Bình vào ngày 6/1/1967 tức ngày 26/11 năm Bính Ngọ, khi em trai tôi vừa tròn 20 tuổi!

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

HOÀNG SA TỬ SĨ AI NGƯỜI VIẾNG THĂM?

Đặng Huy Văn: Đêm qua gió mùa Đông-Bắc tràn về lạnh lắm. Tôi bỗng nghĩ tới những người lính VNCH đang nằm sâu dưới đáy biển Hoàng Sa cô đơn và lạnh lẽo. Bốn mươi mốt năm rồi không một cấp chính quyền nào nhắc tới các anh! Chính ngày hôm qua, có một chương trình TV tri ân những người lính đảo đã ngã xuống vì Tổ Quốc nhưng chỉ thấy họ nhắc tới các liệt sĩ đảo Gạc Ma chứ không thấy ai nhắc đến tên tuổi các anh ở Hoàng Sa cả! Gần như suốt đêm qua tôi đã không thể nào ngủ được.

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

ĐÂU HỒN CÁ GỖ QUÊ MÌNH NGÀY XƯA?

Đặng Huy Văn: Ngày còn bé, tôi đã hiểu vì sao người ta lại gọi dân Hà Tĩnh quê tôi là dân Cá Gỗ. Ông nội tôi kể, ngày xưa quê tôi có một chàng học trò nghèo nhưng rất ham học. Chàng ra kinh kỳ dự thi nhưng không đủ tiền. Ngày ngày chàng phải vào quán mua cơm và xin một ít nước mắm vì đã có “con cá rán” mang theo. Bà chủ quán liếc qua thấy quả chàng có một con cá rán vàng ươm trông thật ngon mắt. Nhưng để khỏi bị lộ tung tích, vài ngày chàng ăn quán này, vài ngày sau chàng lại sang quán khác. Chẳng ngờ một ngày kia, chàng vào một quán nọ thì tình cờ gặp cô con gái chủ quán cơm giàu có đó để mắt và nàng quyết định chờ cho chàng ăn cơm xong sẽ đi rửa bát cho chàng. Trong lúc hai bên giằng co khi chàng không muốn tiểu thư rửa bát cho mình vì sợ bị bại lộ thì con cá rán vàng ươm đã nằm trên mặt đất. Nàng nhặt lên thì mới biết đó là một con cá gỗ! Lúc đó nàng càng thương chàng hơn và ngày ngày nàng đã giấu mẹ mang thêm thức ăn cho chàng. Nhờ tình yêu của nàng mà chàng đã thi đỗ tiến sĩ ngay trong kỳ thi đó và chàng đã được triều đình bổ nhiệm ra làm huyện quan tại một huyện lớn của tỉnh Bắc Ninh.

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

ĐẦU NĂM ĐI TÌM MỘ

Đặng Huy Văn: Nhân ngày cuối năm, tôi đã đến thăm mẹ của một người bạn tôi. Bà cụ năm nay đã 90 tuổi, gầy gò đau ốm luôn nhưng thần sắc vẫn còn minh mẫn. Bà sống với người con dâu góa bụa đã ngoài 60. Đứa cháu nội duy nhất của bà đã lấy chồng và theo chồng vào làm công nhân tại tỉnh Bình Dương đã lâu. Người con trai của bà, bạn tôi, đã hi sinh tại Khe Sanh năm 1971. Chồng bà vì quá thương nhớ con nên cũng đã qua đời vài năm sau đó. Con dâu của bà vì thương bà không có người chăm sóc nên không đi bước nữa mà ở lại vừa chăm bà vừa nuôi con gái. Đến những năm 1990, cả nước rộ lên phong trào nhờ các “nhà ngoại cảm” đi tìm mộ và hài cốt liệt sĩ thì bà đã dục con dâu bán dần đất vườn lấy tiền vào Khe Sanh tìm mộ con trai. Người con dâu đã nhiều lần cùng bạn bè thuê các nhà ngoại cảm giúp sức nhưng đã hơn 20 năm trời vẫn chưa tìm được hài cốt của chồng. Không biết có đáng tin không, nhưng có một “thầy tâm linh” gọi hồn con trai bà lên cho biết, hài cốt của anh ấy vẫn còn nhưng đã bị trôi vào một hốc núi đá, nơi đã được đào bới nhiều lần mà vẫn chưa tìm thấy. Tôi cứ băn khoăn không biết ai là kẻ đã gây ra cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn đã làm cho hàng triệu người cả hai miền Nam Bắc phải đổ máu một cách đau thương này? Và ai sẽ trả lời cho đồng bào Việt Nam câu hỏi, “Cho tới đầu năm 2015, còn bao nhiêu vạn người lính trẻ đã ngã xuống trên dãy Trường Sơn mà hiện vẫn chưa tìm thấy được hài cốt?”

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

CHÀO NĂM MỚI 2015 ĐANG VỀ!

Đặng Huy Văn: Tại Văn Miếu Quốc Tử Giám Hà Nội, tôi tình cờ quen một Việt Kiều từ Mỹ về đang muốn lên thăm Lăng Mộ Vua Ngô Quyền tại làng cổ Đường Lâm mà chưa biết đường đi. Nhân có sẵn xe taxi đưa tôi tới thăm Văn Miếu vào dịp cuối năm, tôi đã mời anh ấy cùng đi thăm Lăng Mộ Đức Ngô Vương vì tôi cũng đang có một bài viết muốn được tấu trình trước Vong Linh của Nhà Vua. Đó là một ngày nắng vàng rực rỡ của Mùa Giáng Sinh 2014, ngày 23/12/2014.

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

CHÚA ƠI!

BÙI VĂN BỒNG

Chúa ngự trị trên cao
Nơi có ánh hào quang rực rỡ
Nơi dường như không bóng đêm và bão tố
Không lũ lụt, dịch bệnh, sóng thần,
Không thị trường quan chức-hàng hóa bon chen
Không có cảnh người ăn xin, trẻ lang thang phố chợ
Không có oan sai, lọc lừa, gánh nợ…
Dường như cái gì cũng có sẵn và công bằng?
Nơi không có khái niệm người cùng khổ
Những bắt nhốt tội tù vô cớ
Những nghênh ngang bị ném đá không hề mắc cỡ...
Chắc lòng tham và thủ đoạn không tồn tại nơi này
“Đấng cứu thế cao vời có luôn bên ta”?

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

THƯƠNG AI BÊN NÚI “ĐANG NGHÈO”


ĐẶNG HUY VĂN
(Viết tặng một người thầy văn chương của tôi)

Thương ai bên núi “Đang Nghèo”
Dưới chân Quê Bọ lưng đèo Quê Choa
Một lần Bà Huyện đi qua(1)
Dừng chân thương “cái Gia Gia” nỏ mồm…

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

ĐÊM GIÁNG SINH CÙNG BÈ BẠN HÁT CA!


Đặng Huy Văn: Mới đó mà Mùa Giáng Sinh năm 2014 đã trở về! Biết nói gì với các trẻ thơ khắp nơi trên cả nước, đặc biệt là các cháu bé nghèo hay mồ côi nơi biên cương hải đảo, các cháu nhỏ còn phải lang thang kiếm sống nơi thị thành chưa đêm nào được yên giấc ngủ ngon, các cháu học sinh nghèo vùng cao chưa đủ cơm ăn áo mặc, các cháu nhỏ có người thân bị lũ lụt cuốn trôi… Nhớ lại thời CCRĐ, lúc tôi mới lên 10 tuổi, 1954-1955, vì gia đình bị quy là địa chủ nên tôi phải đi ăn xin rồi ở đợ chăn trâu cắt cỏ cho nông dân, tôi lại càng cảm thương hoàn cảnh của các cháu nhỏ hiện nay đang phải sống kiếp lầm than.

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

ĐẤT NƯỚC NHỮNG THÁNG NĂM THẬT BUỒN

Nguyễn Khoa Điềm

Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác
Sao mình thức?

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

NHỚ QUÁ DANIELLA ƠI!

Đặng Huy Văn: Mùa hè năm 1984, tôi đang làm nghiên cứu sinh tại Viện Hàn Lâm Khoa Học Bulgaria thì tình cờ quen một nữ nghiên cứu sinh người Bulgaria đến từ Khoa Vật Lý trường Đại Học Tổng Hợp Sofia tên là Daniella, 28 tuổi. Cô ấy rất xinh đẹp với mái tóc cắt ngắn màu hạt dẻ và cặp mắt xanh biếc là con gái của một vị giáo sư làm việc tại Viện Hàn Lâm. Chúng tôi thường lên trang trại nhà cô ấy dưới chân núi Vitosha, Sofia chơi vào thứ bảy và chủ nhật. Thỉnh thoảng tôi giúp cô ấy trong việc lập trình máy tính cho đề tài của mình, còn cô ấy thì giúp tôi học thêm môn tiếng Bul. Đến mùa đông, núi Vitosha ngay tại thủ đô Sofia với những bông tuyết rơi ngày này qua ngày khác đã gắn kết chúng tôi trong những buổi đi trượt tuyết từ trên núi xuống. Điều làm chúng tôi tâm đầu ý hợp là cả hai đều rất thích một chế độ có tự do, dân chủ thực sự. Ba của cô ấy là một vị giáo sư từng giảng dạy nhiều năm ở Pháp trở về.

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

HẦU CHUYỆN ĐỨC NGÔ VƯƠNG

Tặng Tiến sĩ Đặng Huy Văn

Bác Văn hầu chuyện Đức Ngô Vương
Một sớm cuối thu thật tỏ tường.
Xã tắc lao đao nhiều vấn nạn,
Sơn hà xơ xác lắm tai ương.
Bao giờ chưa hết loài sâu mọt,
Lúc ấy vẫn còn tệ nhiễu nhương.
Tiên liệt linh thiêng, xin cứu giúp
Bàn dân thiên hạ khỏi đau thương!

Phan Liên Khê
(Thượng tá CCB)

Nguồn: Phản hồi bài viết "Muôn Đời Tạc Dạ Ghi Lời Núi Sông!" đăng trên Bùi Văn Bồng G+

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

MUÔN ĐỜI TẠC DẠ GHI LỜI NÚI SÔNG!

danluan_00008.jpg

Đặng Huy Văn: Ngày 20/11/2014 vừa rồi, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày vào trường đại học, anh chị em cùng lớp đại học của chúng tôi đã tổ chức một chuyến du ngoạn tới Làng Cổ Đường Lâm, thị xã Sơn Tây, Hà Nội để viếng Lăng Vua Ngô Quyền, thăm Đền Thờ Phùng Hưng, viếng Mộ nhà ngoại giao cương nghị Giang Văn Minh và “dãy duối ngàn năm tuổi” nơi ngày xưa quân sĩ của Ngô Quyền đã dùng để buộc ngựa. Sáng cuối thu nắng đẹp và mát mẻ đã làm cho chúng tôi cảm thấy như được hòa hồn mình vào hồn non nước Đường Lâm linh thiêng. Đặc biệt, tôi đã trào nước mắt trước Ngôi Lăng nhỏ thó xưa cũ của vị Anh Hùng Dân Tộc Ngô Quyền, người con vĩ đại của núi sông với chiến thắng Bạch Đằng Giang đã kết thúc một ngàn năm Bắc Thuộc của các chế độ phong kiến Phương Bắc đối với Dân Tộc Việt Nam ta.

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

THÊM MỘT "CHÚ CHIM" ĐI GIỮ NƯỚC



(Đề tặng bức ảnh “nude” của con trai cháu Bảo Ngọc)

Có thì xấu hổ chẳng khoe ra
Không có thì lo lúc nước nhà
Giặc đến lấy ai người cầm súng
Đuổi Tàu cút khỏi núi sông ta
Nối gót anh hùng đi đánh giặc
Xâm lăng truyền kiếp cứu Sơn Hà
Thêm một “Chú Chim” đi giữ nước
Nam Quốc ngàn đời rộn tiếng ca!

Hà Nội, 26/11/2014
Đặng Huy Văn


Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

TUỔI XUÂN TRONG TRẮNG VÔ NGẦN!

Đặng Huy Văn: Tôi có một cô bạn cùng quê học sau tôi một lớp và kém tôi hai tuổi tên là Nguyễn Thị Trâm. Vì con đường từ làng tôi xuống thị xã đi học phải đi qua làng của cô ấy nên chúng tôi đã thường cùng nhau đi học trên con đường đó từ cấp II đến cấp III tới 5 năm trời. Một cô gái hiền ngoan với bố cô ta và bố tôi là bạn của nhau nên chúng tôi đối xử với nhau như anh em. Trước khi rời quê ra Hà Nội học, tháng 8/1964, tôi còn cho cô ấy mượn một số sách giáo khoa lớp cuối cấp III để cô ấy ôn thi vào đại học.  Không ngờ chỉ 8 tháng sau, vào tháng 3/1965, trong một lần trường PT cấp III Phan Đình Phùng, Hà Tĩnh tổ chức đi tát nước chống hạn giúp dân thì chẳng may cô ấy đã bị bom Mỹ giết hại! Cô ấy đã được phong tặng danh hiệu Liệt Sĩ ngay sau đó.

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

MỜI EM VỀ THĂM QUÊ ANH HÀ TĨNH!

Đặng Huy Văn: Tôi không thể nào quên được hình ảnh người bạn, một người em kém tôi tới 12 tuổi đã nhiều năm cùng dạy học với nhau và bốn năm qua, chúng tôi lại là láng giềng thân thiết của nhau. Tôi và anh ấy buổi tối thỉnh thoảng cùng đi bộ với nhau và thường hay tâm sự về thời cuộc. Anh ấy đã có bốn năm nghiên cứu sinh và bảo vệ luận án tiến sĩ tại Vũ Hán, Trung Quốc nên rất giỏi tiếng Trung. Vì thế gặp tài liệu tiếng Trung nào khó nhằn là tôi lại nhờ anh ấy đọc hộ. Có lần tôi đã tâm sự với anh ấy về những tệ nạn do hàng vạn người Trung Quốc sang xây dựng cảng Sơn Dương, Vũng Áng đã gây ra cho đồng bào Hà Tính quê tôi, anh ấy đã rất phẫn nộ. Anh ấy nói, sắp tới nhất định anh sẽ đến thăm Sơn Dương, Vũng Áng để xem bọn Tàu chúng tàn ác đến thế nào? Nguyên nhân nào dẫn đến những tệ nạn như thế? Tôi đã mời anh ấy cùng về thăm Hà Tĩnh nhân dịp Tết Dương Lịch đón năm mới 2015 này và anh ấy đã rất háo hức ngày về thăm quê hương tôi mà hai chúng tôi đã từng hò hẹn với nhau hôm đó.

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

CHÁU QUÂN TRÒN HAI TUỔI

Đặng Huy Văn: Đã sắp tới ngày sinh nhật lần thứ 2 của cháu nội Đặng Hoàng Quân, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn Trời, Phật đã thương và tặng cho gia đình chúng tôi đứa cháu nội thứ hai ngoan ngoãn và vui tính. Cầu chúc cháu chóng lớn, thông minh, mạnh khỏe…! Hy vọng mai ngày cháu sẽ trở thành một người con kiên cường của Tổ Quốc Việt Nam để cùng với đồng bào cả nước vùng lên đánh đuổi hết bè lũ Việt gian bán nước và bọn đồ tể giặc Tàu xâm lăng cướp nước.

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

NỢ CÔNG VAY CỦA GIẶC TÀU XÂM LĂNG

Đặng Huy Văn: Ngay trên con đường Nguyễn Trãi gần nhà tôi ở đang xây dựng một đường sắt trên cao mà chúng tôi quen gọi là “đường sắt trên trời Cát Linh-Yên Nghĩa” chạy từ phố Cát Linh, quận Đóng Đa đến bễn xe Yên Nghĩa, quận Hà Đông, Hà Nội. Con đường này dài trên 13 km do Trung Quốc thắng thầu năm 2011 với giá thầu trọn gói là nửa tỷ đô la Mỹ. Bí thư TU Hà Nội đã từng ca ngợi “Đây là con đường thắm tình hữu nghị Việt-Hoa” do Trung Quốc cho vay với lãi suất thương mại nghe nói chỉ thấp khoảng 10% năm, nghĩa là chỉ gấp chừng 10 lần tiền USD gửi tiết kiệm ngân hàng hiện nay của dân mà thôi! Điều kỳ cục đáng nói ở đây là, lẽ ra công trình này đã được bàn giao cho Hà Nội sử dụng vào cuối năm 2014 thì đầu năm nay, nhà thầu đã cho tạm dừng thi công để đòi tăng vốn vay lên 365 triệu đô la Mỹ nữa. Đề nghị “nhỏ” đó đã được chính phủ nhanh chóng phê chuẩn nhưng nay vẫn đang thi công nhát gừng chưa biết đến lúc nào mới hoàn thành và sẽ còn thêm bao nhiêu lần đòi tăng vốn vay lên nữa?

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

NÚI NỢ CÔNG CHA CHUNG AI SẼ KHÓC?

Đặng Huy Văn: Suốt tuần qua, cả nước xôn xao bởi Quốc Hội họp đã đưa ra thảo luận vấn đề, vì sao chỉ trong bốn năm từ 2010 đến 2014 mà núi nợ công của nước ta đã tăng lên gấp tới hai lần rưỡi? Trong khi bốn năm đó, cả thế giới người ta đã tìm mọi cách để cắt giảm nợ công thì Việt Nam mình lại cố tình tăng nợ công lên đến mức khủng khiếp như thế là sao? Mà trên thực tế, bốn năm qua các công trình xây dựng công cộng đều bê trễ hoặc chậm tiến độ hoặc dừng triển khai. Các công trinh dân sinh trên cả nước như trường học, bệnh viện, nhà gửi trẻ…đã triển khai được mấy cái? Còn bao nhiêu vùng núi cầu treo đứt gẫy chết người, dân phải qua suối đi làm, đi học bằng dây cáp, bằng túi ni lông?

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

CHÍNH TRƯỜNG VIỆT NAM VÀ CHIẾN LƯỢC THOÁT TRUNG

Đăng bởi Hai Hoang Van vào Thứ Năm, ngày 29 tháng 5 năm 2014

nguyen-tan-dung

Kế hoạch của các tay cờ lớn

Ngày 23/5 báo điện tử http://www.vietnamnet.vn có bài viết “Âm mưu biển Đông của Trung Quốc- nguồn lợi ngoài dầu khí”. Nội dung bản tin nhắc lại một dự án đáng chú ý, đó là dự án kênh đào Kra. Bài báo được đăng lại trên trang nhà nguyentandung.org. (*)

NĂM MƯƠI NĂM RỒI THƯƠNG QUÁ!

Đặng Huy Văn:Nhân dịp kỷ niệm tròn 50 năm ngày tốt nghiệp trường PT cấp III, 1964, Hội Đồng Môn trường Phổ Thông cấp III Phan Đình Phùng Hà Tĩnh tại Hà Nội đã tổ chức một buổi gặp mặt thân mật tại Đồ Sơn, Hải Phòng vào ngày 25/10/2014. Buổi gặp mặt đã diễn ra với vài chục thành viên và một số phu nhân của một số phu quân trong Hội. Cuộc họp mặt này do anh Bùi Tứ, Hội trưởng khởi xướng và anh Hoàng Trọng Thiệu đứng ra tổ chức với sự đón tiếp chu đáo của người đẹp Hải Phòng, chị Lệ Du, nguyên Hiệu Trưởng trường PTTH Ngô Quyền một thời danh tiếng. 

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

ÔNG HẢI ĐIẾU CÀY XUẤT NGOẠI

Đặng Huy Văn: Đọc được tin ông Nguyễn Văn Hải Điếu Cày đã bị nhà cầm quyền trục xuất ra khỏi VN tại sân bay Nội Bài tối ngày 21/10/2014 mà không có cậu con trai yêu dấu ra tiễn, tôi bùi ngùi nhớ lại buổi gặp bà Tân, vợ cũ của ông Hải tại nhà blogger Nguyễn Tường Thụy cách đây hơn một năm, ngày 24/9/2013. Tại đó, tôi đã hỏi bà Tân, “Sao nghe nói anh chị đã chia tay mà chị vẫn tận tâm tận lực với anh Hải như thế?” Bà Tân trả lời tôi, “Thưa bác, cháu với anh Hải tuy không còn tình chỉ còn nghĩa nhưng cháu tận tâm với anh Hải đến như vậy chủ yếu là vì cháu Nguyễn Trí Dũng, con trai của chúng cháu. Bác ơi, thằng Dũng nhà cháu nó thương yêu và kính trọng ba nó đến khủng khiếp bác ạ! Vì chiều con nên cháu phải luôn sát cánh bên con trai để đấu tranh cho ba nó. Nó nói ba nó vô tội! Ba nó phải được trả tự do!” Tối hôm sau, 25/9/2013, đã xảy ra vụ có khoảng 20 công an phá cổng nhà blogger Nguyễn Tường Thụy đột nhập nhà trái pháp luật, bắt đi mọi người trong nhà trong đó có cháu Nguyễn Phương Uyên và bà Dương Thị Tân vợ cũ của ông Hải. Đêm đó nhiều người có cả cháu Uyên và bà Tân đã bị công an vô cớ đánh đập một cách rất dã man.(1)

Blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải bị trục xuất ra khỏi Việt Nam


Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

HÃY BẠCH HÓA MỌI BÍ MẬT CỦA HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ 1990!

Đặng Huy Văn: Vì những thỏa thuận tại Hội nghị Thành Đô 1990 giữa đảng ta do TBT Nguyễn Văn Linh và chủ tịch hội đồng bộ trưởng Đỗ Mười dẫn đầu với đảng CS Trung Quốc do TBT Giang Trạch Dân và thủ tướng Lý Bằng dẫn đầu đã bị đảng ta bưng bít suốt 24 năm qua, nên tôi đã phải tìm đọc qua nhiều trang mạng xã hội trong đó có trang “Hoàn Cầu thời báo” của Hồng Kông, TQ. Theo “Hoàn Cầu thời báo” thi, trong các thỏa thuận tại Hội Nghị Thành Đô 1990, có một điều khoản vô cùng phản động, đó là vào năm 2020, đảng CS Việt Nam sẽ bàn giao nước ta cho Trung Quốc để biến nước ta thành khu tự trị thứ 5 của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa! Nghe nói gần đây, trước yêu cầu khẩn thiết của đồng bào Việt Nam cả trong và ngoài nước đòi bạch hóa những bí mật của Hội Nghị Thành Đô 1990, ông TBT đã cho in một tài liệu lưu hành nội bộ trong đảng có đề cập đến một số thỏa thuận của Hội Nghị Thành Đô 1990, nhưng không có điều khoản đảng CSVN sẽ bàn giao nước ta cho Trung Quốc vào năm 2020 như đã nêu ở trên.

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

THƯƠNG ÔNG VỊ TƯỚNG LỪNG DANH

Đặng Huy Văn: Tôi đã nhiều lần đọc lại bức thư tố cáo đại tướng Võ Nguyên Giáp mà cô vợ bé chính thức Bảy Vân của cố TBT Lê Duẩn đã gửi tới các vị lãnh đạo cao nhất của đảng và nhà nước CHXHCN Việt Nam(1). Tôi bỗng thấy thương ông vô hạn! Vậy là theo Bảy Vân thì suốt cả cuộc đời, ông ấy chỉ có tội chứ chẳng có chút công trạng nào với nhân dân và Tổ Quốc Việt Nam? Cũng theo lời cô ấy thì ngay cả trong chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, công trạng cũng thuộc về các cố vấn Trung Quốc và đường lối chiến tranh du kích của Mao Trạch Đông do ông Hồ mang về chứ việc ông Giáp “khoe” đã đề ra được chủ trương “đánh chắc, thắng chắc” cho chiến dịch cũng là hoàn toàn “bịa đặt”? 

Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

VỢ LÊ DUẨN TỐ CÁO VÕ NGUYÊN GIÁP


Bà Nguyễn Thị Vân sinh năm 1925, từng giữ chức phó tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng. Bà là vợ thứ hai của Lê Duẩn khi ông này đã đạt tới đỉnh cao quyền lực trong chế độ CSVN.
Nguyễn Thị Vân, Vợ Lê Duẩn
Bà Nguyễn Thị Vân và ông Lê Duẩn
Lê Duẩn có lúc được bộ máy tuyên truyền CS tô vẽ là nhân vật "vĩ đại" ngang tầm Hồ Chí Minh.

Võ Nguyên Giáp sau khi chết đã được đảng CSVN thánh hóa đến mức "vĩ đại" hơn cả Lê Duẩn. Đây có lẽ là nguồn cơn khiến mối hận thù phe phái bị trỗi dậy giữa những người có liên quan.

Dưới đây là nguyên bản thư kiến nghị của Bà Nguyễn Thị Vân:

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014

ĐÔI LỜI VỚI TỔNG BÍ THƯ

Đặng Huy Văn: Tôi bị ốm phải đi nằm bệnh viện gần cả tháng trời. Trong thời gian nằm bệnh viện đó, tôi đã được tiếp xúc với rất nhiều người, đặc biệt là những sĩ quan và quân nhân đang tại ngũ. Họ cũng bị ốm như tôi phải đi nằm bệnh viện nhưng nhắc đến giặc Tàu, ai cũng vô cùng phẫn nộ. Họ nói, họ sẵn sàng ra trận để chống trả giặc Tàu xâm lược. Những người sĩ quan và lính trẻ đó cũng rất bức xúc trước thái độ nhu nhược của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khi Trung Quốc kéo vào hạ đặt trái phép giàn khoan HD 981 trên thềm lục địa của nước ta. Đáng chú ý là, ông Trọng còn cử đặc phái viên Lê Hồng Anh sang tận Bắc Kinh để xin được tiếp kiến tên TBT Tập Cận Bình của đảng cộng sản Trung Quốc.

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

ĐÓNG CỬA TRIỂN LÃM CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT?

Gậy ông lại đập lưng ông. Đúng là hết khôn dồn ra dại cho nên mới đi chọc c.... ra mà ngửi. Khi một chế độ lâm vào bước đường cùng thì nó mới sinh ra những trò rồ dại, ngớ ngẩn, lung tung beng như vậy. (ý kiến dân).

ĐÓNG CỬA TRIỂN LÃM CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT?

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

CHÁU NỘI TRÒN BỐN TUỔI


Đặng Huy Văn: Biết lấy lời nào để diễn tả hết niềm hạnh phúc của một người ông nhân ngày sinh nhật của cháu nội, một đứa cháu trai đầu lòng phải đợi chờ hơn sáu năm trời đằng đẵng mới có được. Cháu ra đời cách đây chẵn bốn năm, ngày 7/9/2010, lúc 11h tối ngày 30 tháng 7 âm lịch, nhưng năm nay sinh nhật cháu lại đúng vào tối ngày 14 tháng 8 của Tết Trung Thu năm 2014. Cách đây gần hai năm, cháu lại có thêm một cậu em trai kháu khỉnh lúc nào cũng thần tượng mình nữa đã ra đời.

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

ƯỚC SAO TRĂNG MỸ THÀNH TRĂNG NƯỚC MÌNH!

Đặng Huy Văn: Tôi đã được sinh ra, lớn lên, đi học và làm việc cho đến lúc nghỉ hưu trong một xã hội mà ngày đêm bị người ta nhồi sọ “Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng Mỹ”(1), nên nhiều quan niệm tương tự như thế tự nhiên đã hằn sâu trong tiềm thức. Đột nhiên cuối năm 2013, bà Phan Thị Diễm Hạnh một người bạn gái cùng quê thời thơ ấu của tôi từ Mỹ trở về đã làm tôi thay đổi. Như tôi đã tâm sự trong bài viết “Chào Năm Mới 2014 và em đã về trên quê hương yêu dấu” trên Đặng Huy Văn Blog(2), ba ruột của bà ấy là một cán bộ kháng chiến rất tốt của quê tôi đã bị đội Giảm Tô và CCRĐ xử tử hình cuối năm 1954. Sau vụ xử bắn oan nghiệt đó, má và hai chị em của bà ấy đã được “Chúa Trời” đón đi di cư vào Nam. Sau ngày 30/4/1975 gia đình của bà ấy lại một lần nữa được nước Mỹ cưu mang để gần 60 năm sau còn sống trở lại quê hương tìm tôi. Cuộc đời lận đận của người bạn gái thuở thiếu thời đó đã làm tôi hoàn toàn tỉnh thức.

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

VÌ TƯƠNG LAI CÙNG BLOG LÊN ĐƯỜNG!

Đặng Huy Văn: Nhân dịp kỷ niệm sinh nhật lần thứ tư của Blog Dân Làm Báo, 22/8/2010 - 22/8/2014, tôi xin trân trọng kính chúc anh Vũ Đông Hà cùng toàn thể quý vị các tác giả và độc giả kính mến của Thôn Dân Làm Báo dồi dào sức khỏe và luôn vững vàng niềm tin vào tương lai tươi sáng của một nước Việt Nam thực sự độc lập, tự do, dân chủ, giàu mạnh và sạch bóng giặc Tàu xâm lược! 

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

"GORBACHEP" TÀU ĐANG XÉ NÁT ĐẢNG CỘNG SẢN

Gordon G. Chang

Phan Trinh dịch


“Tập Cận Bình, giống Gorbachev, muốn làm điều vĩ đại để cải cách một hệ thống bệnh hoạn. Nhưng cũng như lãnh tụ cuối của Liên Xô cũ, Tập vừa kích hoạt những chuyển biến mà ông không thể kiểm soát được.”

Giới thiệu của người dịch:

Lập luận của Gordon rất đáng chú ý, nhất là khi ông so Tập Cận Bình với Gorbachev, người vừa cố sửa vừa cố giữ, sao cho không đổ vỡ, một hệ thống đã không thể sửa. Thực ra, bài học của Gorbachev nôm na chính là: Sai không sửa không được, nhưng cứ sửa là sụp.
Hóa ra Tập không vô địch, mà đang “thọ địch”, Tàu không siêu cường muốn làm gì thì làm, mà là một pho tượng khổng lồ đứng trên bục đất bở. Và hóa ra Đặng Tiểu Bình nói quá đúng:“Nếu Trung Quốc rơi vào bất ổn, thì bất ổn sẽ xuất phát từ chính nội bộ Đảng Cộng sản”.
Nếu xâu chuỗi những ngày tháng nêu trong bài – Bộ Chính trị Tàu họp kín ngày 26/6, trong đó Tập tuyên bố không màng sống hay chết trong công cuộc chống tham nhũng, và ngày 29/7, ngày ra thông báo điều tra Chu Vĩnh Khang – thì có thể đặt thêm một giả thuyết, không phải không có lý, đó là: Trung Quốc rút giàn khoan 981 khỏi vùng biển Việt Nam ngày 15/7, sớm trước một tháng, thực ra cũng chỉ vì đấu đá nội bộ đang đến hồi quyết liệt. (Đó là chưa kể Chu Vĩnh Khang từng là một ông trùm dầu khí với nhiều tay chân trong ngành.) Và với Tập Cận Bình, có lẽ “thù trong” còn đáng sợ gấp trăm lần “giặc ngoài”.
Bài gốc đăng trên National Interest ngày 14/8/2014 có tên “China’s “Gorbachev” Is Tearing the Communist Party Apart”. Những tiêu đề nhỏ là của người dịch.

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

ĐỒNG CHÍ CỦA TÔI

Đặng Huy Văn: “Đồng Chí Của Tôi” là một bài thơ cho đến nay vẫn còn bị cấm in thành sách của nhạc sĩ Văn Cao, tác giả Quốc Ca VN vì nó mô tả chân thực một vụ xử bắn trong CCRĐ. Vụ xử bắn này được diễn ra ngay trên quê hương Hà Tĩnh máu thịt của tôi. Đọc bài thơ lên, nhất định các dư luận viên ăn lương của đảng CS VN sẽ vô cùng phẫn nộ vì cho rằng, nhạc sĩ văn Cao đã bịa ra để nói xấu đảng và bác Hồ chứ chuyện này không có. Nhưng xin thưa các vị, chuyện này đã xẩy ra trước mắt tôi vì người bị bắn trong bài thơ này chính là một bà cô họ của tôi, một người bạn cùng hoạt động trong cuộc kháng chiến chống Pháp với chú tôi trước đây.

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

ĐÊM ĐÊM NGHE TIẾNG MẸ RU

Đặng Huy Văn: Nhân ngày Lễ Vu Lan, Rằm Tháng Bảy năm Giáp Ngọ này, tôi bỗng nhớ tới một kỷ niệm đặc biệt về mẹ tôi mà cho đến lúc phải rời khỏi thế giới này, tôi cũng sẽ không thể nào quên được. Đó là một câu chuyện buồn đã xẩy ra với gia đình chúng tôi cách đây hơn 60 năm. Cuối năm 1954, mẹ tôi bị đội CCRĐ quy là địa chủ. Trong khi đó, cha tôi là một đảng viên 1930, đã bị Pháp bắt tù giam 5 năm tại các nhà tù Kon tum và Ban mê thuột. Trong cuộc kháng chiến 9 năm, người thoát ly gia đình làm việc tại tỉnh Thanh Hóa, thời gian 1954-1956 người bị khai trừ khỏi đảng CS VN vì ông nội tôi bị quy là địa chủ phản động nên cha tôi đã bị bắt đi làm việc cưỡng bức tại Vĩnh Linh, bờ bắc sông Bến Hải. 

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

CÙNG SỐ PHẬN CÁC ANH HÙNG HẢI CHIẾN

Đặng Huy Văn: Tôi có quen một người phụ nữ nhà ở ngay gần khu đô thị Ecopark, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Nhà bà ấy chỉ có hai mẹ con vì người chồng đã bị giặc Tàu bắn chết vào sáng sớm ngày 17/2/1979 tại vùng biên giới Hạ Lang, tỉnh Cao Bằng trong cuộc chiến tranh Biên Giới do giặc Tàu phát động để xâm lược Việt Nam. Cô con gái của bà năm nay 35 tuổi, đã có chồng con nhưng hiện giờ cũng đã phải dọn về ở với mẹ vì nhà đất của gia đình cô ấy đã bị giải phóng mặt bằng để xây dựng khu đô thị “Thiên Đường Ecopark” của bè lũ tư bản đỏ. Bà ấy đã buồn rầu kể cho tôi nghe về những năm tháng mẹ con bà đã lên Hạ Lang, Cao Bằng tìm mộ chồng, mộ cha mà cho đến nay vẫn còn trong vô vọng.

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

ƠI NGƯỜI BẠN TUỔI THẦN TIÊN YÊU DẤU!

Đặng Huy Văn: Tình cờ tôi và Võ Thị Tần, một trong “mười cô gái Đồng Lộc” năm xưa, đã từng là bạn thiếu thời của nhau. Cuối năm 1954, gia đình tôi bị quy là địa chủ, nhà bị tịch thu không còn gì để ăn nên mẹ tôi đã gửi tôi về quê ngoại đi ở chăn trâu để khỏi chết đói. Tại dó, tôi đã được một người bạn gái láng giềng cùng tuổi tên là Võ Thị Tần đã hết lòng giúp đỡ. Nhưng sau CCRĐ, tôi được trở về quê nội cách đó 30 km để vừa đi ở vừa đi học nên chúng tôi đã xa nhau từ đó. Mặc dù cách xa, nhưng tôi vẫn không thể nào quên được tấm lòng của cô bé tốt bụng đó, người đã từng thương yêu và giúp đỡ tôi rất nhiều trong thời gian tôi phải đi ở chăn trâu bên quê ngoại. Đặc biệt, có một lần Võ Thị Tần đã liều mình cứu tôi khỏi chết đuối khi tôi bị mấy đứa trẻ con nhà nông dân đánh và xô tôi ngã xuống một vực sâu chỉ vì tôi là con địa chủ.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

BÁC HỒ LÀ “VỊ ANH HÙNG LƯỠNG QUỐC”

Đặng Huy Văn: Hôm nay là ngày kỷ niệm lần thứ 60 ngày ký Hiệp Định Geneve, 20/7/1954, ngày lập lại hòa bình trên toàn cõi Đông Dương và cũng là ngày tạm thời chia cắt nước Việt Nam ra làm 2 Miền. Nhưng cũng vào ngày này, các nước lớn trên thế giới trong đó có cả Trung Quốc đã công khai ký vào Hiệp Định Geneve thừa nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là một bộ phận không thể tách rời của lãnh thổ Việt Nam. Vậy mà không hiểu vì sao, ngày 14/9/1958, thủ tướng Phạm Văn Đồng lại được chính chủ tịch Hồ Chí Minh giao phó để viết Công Hàm gửi chính phủ Trung Quốc “ghi nhận và tán thành”  bản Tuyên Bố ngày 4/9/1958 của chính phủ Trung Quốc đơn phương coi hai quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) là một phần của lãnh thổ Trung Quốc? Vậy, việc chủ tịch Hồ Chí Minh giao thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi bức Công Hàm nói trên để “tán thành” hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam là một phần của lãnh thổ Trung Quốc xuất phát từ tình cảm “quốc tế vô sản”, hay vì một tình cảm khác?

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

VIẾT CHO BỐ KÍNH YÊU...


Khi con lớn lên mái tóc bố đã ngả màu
Màu của gió sương và màu của một thời gian khổ
Qua buổi chiến chinh đầy hy sinh và máu lửa
Bố đã trở về bên mẹ, bên con…

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

CHA CON LÊ CHIÊU THỐNG ĐÃ VÀ ĐANG BÀN GIAO DẦN NƯỚC TA CHO TRUNG QUỐC!


1- Tháng 12 năm 1953, đã đón đoàn cố vấn Trung Quốc sang tàn sát hàng vạn người Việt Nam đã có công trong cuộc kháng chiến 9 năm, tiêu biểu là vụ án tử hình nhà yêu nước Nguyễn Thị Năm tại Thái Nguyên mở đầu chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất kéo dài đến tháng 8 năm 1956.

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

THÀ MẤT NƯỚC CHỨ QUYẾT KHÔNG MẤT ĐẢNG!

Đặng Huy Văn: Trước sự xâm lăng trắng trợn của giặc Tàu trên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông của Việt Nam nhất là từ ngày TQ hạ đặt trái phép giàn khoan HD 981 trên hải phận nước ta, nhiều nhân sĩ trí thức yêu nước cho rằng đảng CS Việt Nam cần phải từ bỏ sự độc tôn lãnh đạo đất nước của mình để nước ta có thể bắt tay với các nước có lực lượng hải quân hùng mạnh trên thế giới nhằm đánh đuổi giặc cộng sản Trung Quốc xâm lược. Quan điểm này đã bị ông TBT Nguyễn Phú Trọng kịch liệt lên án vì cho rằng làm như thế có thể giữ được nước nhưng sẽ mất đảng! Ông kiên quyết giữ "Điều 4" của Hiến Pháp VN 1992 sửa đổi để kiên quyết giữ đảng cho dù đất nước có bị Trung Quốc xâm lăng và đồng hóa. 

Thấy một bài thơ đăng trên Hồn Dân Việt Facebook rất ăn ý với tâm tư này của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, tôi xin phép được đăng lại bài thơ đó ở đây để mọi người cùng đọc.

THÀ MẤT NƯỚC CHỨ QUYẾT KHÔNG MẤT ĐẢNG!

Thà mất nước chứ quyết không mất đảng!
Tổng bí thư đã quán triệt rõ ràng
Nước của dân đảng làm sao giữ nổi
Thôi thà làm đầy tớ bọn xâm lăng
Để được chúng cho ngồi trên ghế đỏ
Thêm vài năm nhằm vét bạc vơ vàng
Khi dân đuổi sẽ chuyển sang Tàu ở
Đảng cần chi sông núi cõi trời Nam!

Hà Nội, 22/6/2014
Hồn Dân Việt