Nguyễn Đặng Kiến Xương: Sáng nay đi qua nhà anh Đặng Ngọc Viết,
thấy hai đứa con anh ấy đang chít khăn tang ngồi trước bàn thờ cha mà lòng tôi
đau nhói! Anh ra đi để lại người cha già cựu chiến binh bị chất độc da cam 82
tuổi nằm liệt giường, một người anh trai tật nguyền sinh năm 1969 cũng bị nhiễm
chất độc da cam từ người bố và hai đứa con anh còn nhỏ dại. Một đứa con gái 18
tuổi và đứa con trai út mới lên 10. Tết Trung Thu này, có lẽ hai cháu chưa kịp
nhận quà Trung thu của cha thì đã phải vĩnh viễn xa cha!
Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013
Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013
CHÙM THƠ NGẮN TRÊN "HỒN DÂN VIỆT FACEBOOK"
Bài Thứ Nhất:
Hai ngày qua, 16 và 17/10/2013, Hương Sơn, quê ngoại của tôi lũ quét đã làm trôi nhiều nhà cửa và tài sản của nhân dân. Nhiều bà mẹ đã khóc vì không còn gì cho con ăn. Nhiều người cha thổn thức không biết rồi đây sẽ lấy gì cho các con đi học. Sách vở quần áo bị cuốn trôi hết rồi! Hỡi những ai còn chút tình dân tộc, nghĩa đồng bào! Chúng ta hãy góp mỗi người một tấm bánh, một gói mì, một chiếc áo trẻ con…để giúp đồng bào Miền Trung bị thiệt hại nặng nề sau trận lũ của cơn bão số 11 vừa qua đã làm 18 người chết, hàng trăm người bị thương và hàng chục ngàn ngôi nhà của dân bị hư hại! Xin trân trọng cám ơn!
TRỜI KHÔNG CHO MẸ ĐÔI TAY!

(Viết dưới bức hình một em bé
bón đồ ăn cho người mẹ
cụt tay)
Trời không cho mẹ đôi tay!
Để đêm ôm ấp, để ngày ẵm con
Tháng ngày lòng mẹ héo hon
Bởi con thua thiệt hơn con cháu người!
Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013
NGÀN NĂM ĐẠI TƯỚNG CÒN SỐNG MÃI!
Đặng Huy Văn: Hôm nay, 13/10/2013, suốt ngày ngồi theo dõi đám tang Đại
Tướng Võ Nguyên Giáp tại Hà Nội và Quảng Bình mà cảm phục một con người đã sống vị tha với những kẻ đã từng hại mình.
Đúng, Đại Tướng là một ông Phật, độ lượng, khoan hoà, nhìn xa trông rộng làm
những kẻ tiểu nhân phải xấu hổ, làm kẻ thù của nhân dân phải run sợ, làm ma quỷ
phải tránh xa và làm lòng dân được gắn kết lại!
Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013
XIN VĨNH BIỆT MỘT "DÂN OAN" VĨ ĐẠI!
Chúc Đại Tướng được trở về cõi Phật
Để đêm ngày ngồi gõ mõ cầu kinh
Nhằm hoá giải những mảnh đời oan trái
Trọn trăm năm nhẫn nhịn chịu hi sinh!
Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013
KHÔNG NGỜ ĐƯỢC GẶP PHƯƠNG UYÊN!
Đặng Huy Văn: Chập tối
24/9/2013, tôi không ngờ lại gặp được hai mẹ con cháu Phương Uyên ngay giữa lòng Hà Nội. Vậy mà có
lúc tôi đã nghĩ, sẽ không bao giờ còn được gặp cháu vì tôi đã tuổi cao sức yếu,
chắc gì có thể sống thêm được 6 năm nữa để đợi ngày cháu ra tù mà tìm gặp như bản
án sơ thẩm hôm 16/5/2013 đã tuyên. Tôi lại càng không ngờ khi gặp, thấy cháu Phương
Uyên xinh đẹp, dịu hiền, chân quê, dễ thương …mà đã phải trải qua gần một năm
chịu biết bao nhiêu khổ nhục và bị “bạn tù” đánh đập đến ba lần ngất xỉu trong
trại giam Tân An như thế! Gặp tôi, Phương Uyên nhỏ nhẹ: “Ba Linh con dặn ra Hà
Nội phải tìm bằng được ông để cám ơn ông đã thương con!” Thực tế, tôi chưa làm được
gì đáng để cho cháu phải cám ơn cả. Đêm đó về nhà, tôi đã thức qua đêm để viết phần
đầu của bài viết này để tri ân tấm lòng thơm thảo đó của cháu.
Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013
XIN VĨNH BIỆT ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP!
Đặng Huy Văn: Việc ra đi của đại tướng Võ Nguyên
Giáp làm chúng ta xót xa về thân phận của một con người đã sống trọn một cuộc đời
thanh bạch, giản dị, khiêm nhường, liêm khiết…chứ không như các đồng chí của ông
ấy. Ông là một đoá sen có thực giữa một vũng bùn đầy hôi thối và nhớp nhơ!
Tháng 5/1954, đúng là ông Giáp đã
cùng các cố vấn cao cấp của Mao Trạch Đông làm nên chiến thắng lịch sử Điện Biên
Phủ! Nhưng trong trận đánh ấy, súng đạn chủ yếu là của Trung Quốc, nên ảnh hưởng
của các cố vấn Trung Quốc lên sự chỉ huy của ông Giáp đến mức nào thì không ai
biết. Chúng ta chỉ được nghe tuyên truyền qua báo đài, nghĩa là chỉ biết qua những
lời nói dối mà thôi!
Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013
BẮC MIỀN TRUNG BÃO VỪA VÀO
Đặng Huy Văn: Hôm
qua, 30/9/2013, cơn bão số 10 vừa đổ bộ vào Bắc Miền Trung làm 9 người bị thiệt
mạng và hơn chục người khác bị mất tích, gây tốc mái và sập hàng ngàn nhà cửa,
hai đập bị vỡ…thiệt hại tới hàng trăm tỷ đồng. Mới cơn bão trước đó vừa làm 5 người
bị chết trôi thì tôi về quê. May hôm tôi về, 22/9/2013, trời nắng đẹp. Vậy mà
chỉ vài ngày sau lại bão về! Miền Trung quê hương ơi! Sao người phải chịu nhiều
khổ đau như thế? Phải chi, trong chiến tranh núi rừng dãy Trường Sơn đã bị “đốt
cháy” và sau 1975, lại bị tàn phá quá nặng nề, nên nay thiên nhiên đang quay lại
trừng phạt con người?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)