Đặng Huy Văn: Vừa rồi về thăm Hà Tĩnh, tôi có lên đập Kẻ Gỗ để mua cá
hồ nước ngọt về ăn thì được dân đánh cá lòng hồ đọc cho tôi nghe một
bài vè theo điệu ví dặm Nghệ Tĩnh đang lưu truyền trong ngư dân, nghe
đồn là của cha ông Cự, nguyên chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh kiêm trưởng ban quản
lý dự án Vũng Áng-Sơn Dương, người đã phóng tay ký cho công ty Formosa
Đài Tàu thuê cảng Sơn Dương 70 năm để phá hủy môi trường biển Việt Nam.
Thực hư xuất xứ của bài vè này như thế nào thì tôi không dám chắc. Nếu
các vị muốn biết rõ hơn, xin mời lên thăm dân đánh cá lòng Hồ Kẻ Gỗ, xã
Cẩm Duệ, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh để được biết thêm chi tiết. Nhân
dịp kỷ niệm ngày ra đời của nước Việt Nam DCCH, 2/9/1945, tôi xin phép
được giới thiệu cùng quý độc giả gần xa bài vè của tác giả khuyết danh
đó.
Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2016
Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2016
HỒNG PHÚC VỀ QUÊ NỘI
Đặng Huy Văn
Hồng Phúc sắp sáu tuổi
Lần đầu được về quê
Cùng ông bà cha mẹ
Vui sao một sáng hè
Hồng Phúc sắp sáu tuổi
Lần đầu được về quê
Cùng ông bà cha mẹ
Vui sao một sáng hè
ĐƠI ÔNG LÀ TẤM GƯƠNG CHÓI LỌI
Đặng Huy Văn
(Thương tiễn hồn ma ông bí thư TU Yên Bái)
Tại sao chúng nỡ bắn vào ông
Một vị bí thư nguyện dốc lòng
Trọn đời tận tụy chung xây đảng
Để nghèo đất nước hại non sông
(Thương tiễn hồn ma ông bí thư TU Yên Bái)
Tại sao chúng nỡ bắn vào ông
Một vị bí thư nguyện dốc lòng
Trọn đời tận tụy chung xây đảng
Để nghèo đất nước hại non sông
Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016
THƯƠNG GỬI CHÁU ĐẶNG QUỲNH MAI
Hồn Dân Việt
Ngày xưa Mai là cô giáo
Dạy mấy trẻ con trong làng
Tập múa ba lê, tập hát
Đêm hè vui dưới sao trăng
Ngày xưa Mai là cô giáo
Dạy mấy trẻ con trong làng
Tập múa ba lê, tập hát
Đêm hè vui dưới sao trăng
Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016
BƯỚC RA TỪ CHUYỆN CỔ TÍCH VỀ LÒNG HIẾU THẢO
PHÚC ĐÌNH
(Chuyện có thật phỏng theo lời kể của một người bạn
đồng tu)
Những năm 80 của thế kỷ trước, đất nước lại trải qua 2 cuộc chiến tranh
biên giới phía Bắc và phía Tây Nam dai dẳng - chị từ từ kể. Ngày ấy chúng em
thương bộ đội lắm. Đặc biệt là bộ đội đánh quân “bành trướng” tại các tỉnh biên
giới phía Bắc. Các anh ấy vừa đói vừa rét lại còn thiếu thốn tình cảm nữa.
|
Thứ Năm, 30 tháng 6, 2016
NGÀN LỜI THƯƠNG GỬI BA TOÀN
PHÚC ĐÌNH
(Viết thay lời con gái
yêu của đại tá Lê Kiêm Toàn)
Ngàn
lời thương gửi ba Toàn
Ba
đi để lại muôn vàn xót xa!
Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016
ANH HAI VÀ NHỮNG LỜI TRĂNG TRỐI CỦA BA TÔI
Mẹ tôi vốn đã bị mồ côi mẹ từ lúc 5 tuổi, mồ côi
cha từ năm 10 tuổi. Lớn lên mẹ tôi đã phải lang thang đây đó đi ở giúp việc cho
người nên mẹ rất thiếu thốn tình cảm. Tình cờ, mẹ đã gặp ba tôi là một người cộng
sản mới ra tù rồi cưới nhau, những tưởng được làm dâu ông bà nội tôi giàu có
thì bớt khổ. Ai ngờ ba tôi cứ thoát ly đi hoạt động cách mạng nay đây mai đó, một
mình mẹ tôi đã phải ở nhà bươn chải nuôi 5 thằng con trai khờ dại nên cơ cực vô
cùng.
Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016
CHA KHẢI ƠI!

PHÚC ĐÌNH
(Viết theo lời con gái 3 tuổi của đại
tá Trần Quang Khải)
Cha Khải ơi!
Con biết sẽ nói
gì với nội con?
Về ngôi nhà kiểu
Thái Lan cha định dựng
Để nội cuối đời
được ở
Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016
ĐÔI LỜI DÂNG MẸ LỄ VU LAN
PHÚC ĐÌNH
(Kính viếng
hương hồn mẹ dấu yêu)
Đêm đêm nghe tiếng mẹ ru
Câu thơ xưa của Nguyễn Du xé lòng!(1)
Nhiều ngày gạo hết, khoai không
Em thơ khát sữa đêm đông nối dài!
Đớn đau thay một sáng mai
Nhìn ra thân mẹ treo ngoài mái hiên
Cả nhà hoảng hốt gào lên
Cắt dây hạ mẹ xuống nền nhà ngang
Chúng con đốt lửa vội vàng
Hà hơi thổi ngạt thắp nhang khấn trời
Mẹ mau sống lại, mẹ ơi!
Năm con thơ dại ai người dưỡng nuôi?
Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016
NĂM NĂM BA BỊ CÙM GÔNG
PHÚC ĐÌNH
(Nhân kỷ niệm 86 năm ngày ba tôi bị Pháp
bắt giam)
Tám sáu năm đã trôi qua(1)
Lần theo trang viết lệ nhòa, ba ơi!
Hóa ra ba cũng một thời
Lên đèo xuống vực không người sẻ san!
Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016
CHUÔNG CHÙA KHẮC KHOẢI NGUYỆN HỒN AI?
PHÚC ĐÌNH
(Mến tặng bà con phật tử chùa Tịnh Lâm, Thạch Hà, Hà Tĩnh)
(Mến tặng bà con phật tử chùa Tịnh Lâm, Thạch Hà, Hà Tĩnh)
Lên thăm Chùa Tịnh đêm thanh vắng
Trăng sáng ngày rằm chiếu thảnh thơi
Chuông chùa đã biết bao năm lặng
Và giữa đêm trăng vắng bóng người!
Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016
NHỚ SƯ THẦY CHÙA TỊNH LÂM
PHÚC ĐÌNH
(Để tưởng nhớ vị sư thầy kính yêu thời thơ ấu của tôi)
(Để tưởng nhớ vị sư thầy kính yêu thời thơ ấu của tôi)
Quê
tôi có ngôi chùa cổ Tịnh Lâm rất đẹp. Chùa nằm trên một ngọn đồi có tên
là Rú Trò nhìn xuống một bàu nước rộng. Bàu nước này được nối với dòng
sông Kẻ Gỗ thủy triều lên xuống ngàn đời ôm lấy quê hương yêu dấu của
tôi. Nghe ông nội tôi kể, chùa đã được lập ra từ thời Trần. Đến thời
Lê, chùa được tôn tạo lại đàng hoàng hơn. Đặc biệt là thời Trịnh Nguyễn
phân tranh, Chúa Trịnh đã lấy một bà ở quê tôi làm phi. Bà Phi này sau
đó đã công đức xây dựng lại chùa Tịnh Lâm khang trang, có nhiều tượng
Phật, ban thờ, bát nhang, có chính điện, bái đường, hậu cung và nhà
Tăng như các chùa lúc bấy giờ ở ngoài Bắc. Đến đời Vua Tự Đức, nhiều
người đỗ đạt ở Hà Tĩnh, Nghệ An đã công đức tôn tạo lại chùa Tịnh Lâm
một lần nữa. Lần này, ngoài việc mở rộng bái đường và hậu cung
ra, còn xây lại nhà Tăng rộng rãi khang trang hơn để cho sư
thầy, các tiểu và khách thập phương có chỗ ở, chỗ ăn và chỗ
học. Quả chuông lớn hiện nay vẫn còn nghe nói cũng đã được đúc từ thời
Tự Đức ấy.
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2016
Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016
CHUYỆN VỀ NGƯỜI CHA ĐỠ ĐẦU HIROSHIMA CỦA TÔI
PHÚC ĐÌNH
(Thư ngỏ gửi ngài Tổng Thống Mỹ Barack
Obama)
Hà Nội, ngày 25 tháng 5 năm 2016
Kính gửi ngài
Tổng Thống Mỹ Barack Obama,
Nhân dịp tối nay, ngài sẽ rời Sài Gòn để bay đến thăm thành phố
Hiroshima của Nhật Bản, tôi khẩn thiết mong được ngài mang giùm tôi bức thư ngỏ
này tới người cha đỡ đầu của tôi cũng quê ở Hiroshima. Ông ấy tên là Miozawa
sinh năm 1921, năm nay 95 tuổi, nên tôi hi vọng là cha đỡ đầu của tôi bây giờ
vẫn còn sống.
Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016
LAM ƠI HÃY SỐNG CAN TRƯỜNG NGHE CHÁU!
ĐẶNG HUY VĂN
(Viết tặng cô giáo, nhà thơ đồng tỉnh Trần Thị Lam)
Lam yêu nước nên làm thơ kêu cứu
Cứu non sông bốn ngàn tuổi thương đau
Lam thương dân nên thơ Lam thao thức
Khi nơi nơi thống khổ bởi cộng Tàu
(Viết tặng cô giáo, nhà thơ đồng tỉnh Trần Thị Lam)
Lam yêu nước nên làm thơ kêu cứu
Cứu non sông bốn ngàn tuổi thương đau
Lam thương dân nên thơ Lam thao thức
Khi nơi nơi thống khổ bởi cộng Tàu
Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016
ÔNG OBAMA ĐẾN NƯỚC TA
ĐẶNG HUY VĂN
(Thư ngỏ gửi Tổng Thống Mỹ Obama)
Ông Obama đến nước ta
Là Ngài Tổng Thống hay là Hiền Nhân?
Mà lòng Ông biết thương dân
Việt Nam đang bị mất dần Biển Đông!
(Thư ngỏ gửi Tổng Thống Mỹ Obama)
Ông Obama đến nước ta
Là Ngài Tổng Thống hay là Hiền Nhân?
Mà lòng Ông biết thương dân
Việt Nam đang bị mất dần Biển Đông!
Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016
ÔI ĐÂU RỒI THIÊN ĐƯỜNG XƯA CỦA MÁC?
ĐẶNG HUY VĂN
(Viết tặng đồng bào Việt Nam yêu dấu)
Chào đồng bào xuống phố đòi biển sạch
Kệ dùi cui, báng súng cản trên đường
Chào tuổi trẻ biểu tình đòi cá sạch
Mặc khắp nơi bị đàn áp tang thương
Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016
TIẾNG AI HAY TIẾNG MẸ LAM?
ĐẶNG HUY VĂN
(Viết tặng Trần Thị Lam(*) nhân Ngày của Mẹ)
Tiếng ai hay tiếng mẹ Lam?
À ơi bên võng con nằm, mẹ ru
Câu thơ xưa của Nguyễn Du
Bâng khuâng ai hát đò đưa thuở nào?
(Viết tặng Trần Thị Lam(*) nhân Ngày của Mẹ)
Tiếng ai hay tiếng mẹ Lam?
À ơi bên võng con nằm, mẹ ru
Câu thơ xưa của Nguyễn Du
Bâng khuâng ai hát đò đưa thuở nào?
Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2016
ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH?
TRẦN THỊ LAM (Hà Tĩnh)
(Ba mẹ con cô giáo, nhà thơ Trần Thị Lam-Ảnh từ Facebook)
Đất nước mình ngộ quá phải không anh?
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…
(Ba mẹ con cô giáo, nhà thơ Trần Thị Lam-Ảnh từ Facebook)
Đất nước mình ngộ quá phải không anh?
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…
Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016
BÀI DỰ THI "HƯƠNG TỪ BI GIƯA ĐỜI THƯỜNG"
Bài 1: Anh hùng liệt sĩ Trần Văn Phương cùng 63 đồng đội của mình hy sinh tại đảo Gạc Ma, quần đảo Trường Sa ngày 14/3/1988 đã để lại một mầm thai mới hai tháng tuổi. Vì vậy trước ngày hy sinh, anh Phương không hề biết mình sắp có một đứa con gái đầu lòng. Bảy tháng sau, bé gái Trần Thị Thủy ra đời. Cô ấy đã lớn lên trong cảnh mồ côi và nghèo khổ, chỉ biết về ba mình qua lời kể của mẹ và bà nội nhưng cô ấy đã nguyện học thật giỏi để lớn lên được làm một chiến sĩ Hải Quân dũng cảm như ba Trần Văn Phương của mình. Năm 2009, sau khi tốt nghiệp trường đại học Quảng Bình, cô ấy đã xung phong vào Khánh Hòa để gia nhập Hải Quân xin ra Trường Sa bảo vệ Tỏ Quốc. Tại Trường Sa, Trần Thị Thủy đã tình cờ gặp được chàng lính thủy trẻ tuổi cùng quê tên là Hải thuộc đơn vị Hải Quân vùng khác để cưới làm chồng. Hiện nay, Thủy và Hải đã có một bé gái đầu lòng đặt tên là Navy (Hải Quân) và gia đình họ rất hạnh phúc.
Thứ Hai, 15 tháng 2, 2016
NGÀY MƯỜI BẢY THÁNG HAI!
Đặng
Huy Văn: Sáng
sớm ngày 17/2/1979, hơn 60 vạn quân Trung Quốc đã ào ạt
tràn sang xâm lược sáu tỉnh Biên Giới phía Bắc của
Việt Nam là Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lao
Cai và Lai Châu. Giặc Tàu đã giết chết hàng chục ngàn
dân thường vô tội và gây thương vong cho hàng vạn bộ
đội Việt Nam. Bạn tôi là một người lính Biên Phòng
quê ở huyện Đan Phượng, Hà Nội vừa cưới vợ xong
cũng đã ngã xuống vì đạn pháo giặc Tàu tại cao điểm
Mẫu Sơn, Lộc Bình, Lạng Sơn vào sáng ngày 17/2/1979 ấy.
Anh ra đi đã để lại một mẹ già và người vợ trẻ
mới cưới.
Năm
nay, mẹ và vợ bạn tôi quyết định sẽ đưa mộ phần
của anh ấy từ Mẫu Sơn về an táng tại quê nhà vì sợ
giặc Tàu sẽ tràn sang xâm lược Biên Giới nước ta một
lần nữa. Xin gửi tới hương hồn của anh ấy bài viết
này như một nén nhang tưởng niệm tới vong linh của anh.
Thứ Tư, 10 tháng 2, 2016
BÍNH THÂN XƯA, BÍNH THÂN NAY
ĐẶNG HUY VĂN
(Đôi lời tâm sự nhắn mừng ông)
Bính Thân xưa,
60 năm về trước
Tuổi 12 tôi phải
trốn khỏi làng
Mẹ địa chủ cả
nhà gần chết đói
Bốn anh em phải
đi ở lang thang!
Thứ Ba, 9 tháng 2, 2016
CÁC CON GIÁP TRANH HÙNG
ĐẶNG HUY VĂN
(Viết
tặng cháu nội ông
chuyện
ngụ ngôn thời Internet)
Đầu
Xuân ông kể chuyện
Các
con giáp tranh hùng
Trong
khu rừng cổ tích
Của
một thời núi sông
Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016
ĐỂ NGHÌN SAU XỨNG CON LẠC CHÁU HỒNG!
Đặng
Huy Văn: Chỉ còn 10
ngày nữa là đến dịp kỷ niệm lần thứ 37 ngày giặc Tàu cộng sản tràn sang xâm lược
6 tỉnh Biên Giới Phía Bắc của nước ta, ngày 17/2/1979. Nhìn những em bé vùng
cao quét tuyết trên mộ các Liệt Sĩ chống Tàu nơi Biên Giới mà tôi không cầm được
nước mắt khi nhớ tới Các Anh. Các Anh ơi! Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay đã nhận chân được ai
là kẻ thù xâm lăng truyền kiếp và ai là bè lũ Lê Chiêu Thống vì muốn giữ ngai
vàng mà thân Tàu bán nước. Tôi tin tưởng chắc chắn rằng Tuổi Trẻ Việt Nam sẽ
mãi xứng là Con Lạc, Cháu Hồng của giang sơn nước Việt bốn ngàn năm!
Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016
PHÚC BẢO TRÒN 9 TUỔI
Hồn
Dân Việt: Tôi có
một đứa cháu ngoại tên là Nguyễn Phúc Bảo, tên thường gọi là Bum,
hôm nay ngày 2/2/2016 vừa tròn 9 tuổi. Tôi vô cùng ngạc nhiên là cháu
Bum đã thuộc làu lịch sử Việt Nam từ thời Thục Phán An Dương Vương
đến trước cách mạng Tháng Tám năm
1945 do cháu tự học. Tuy cháu còn nhỏ tuổi nhưng đã là thầy dạy học
của hai đứa cháu nội tôi, cháu Đặng Hoàng Quân 3 tuổi và cháu Đặng
Lâm Hồng Phúc 5 tuổi. Vì vậy, hai cháu nội của tôi đã đề nghị tôi
viết bài này tặng thầy Bum của hai cháu nhân ngày sinh nhật năm nay.
Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016
HAY TỔ QUỐC LÀ QUẦN ĐẢO HOÀNG SA MÁU THỊT?

ĐẶNG HUY VĂN
(Viết tặng Trần Ích Tắc nhân ngày Hải
Chiến Hoàng Sa)
Trần Ích Tắc
ơi
Tổ Quốc là gì
Mà thiêng liêng
đến thế?
Tổ Quốc là đảng
của bác Hồ để lại
Phải không ông?
Nó từng khiến
triệu người con
Nguyện chỉ trọn
đời hi sinh cho đảng
Mà không quan
tâm đến việc giặc Tàu xâm lăng
Đang xâm phạm
Biển Đông?
Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016
ĐÊM GIAO THỪA TRƯỚC TƯỢNG ĐÀI LÝ THÁI TỔ

ĐẶNG HUY VĂN
Sao Đức Vua đêm
Giao Thừa thao thức
Bởi giặc Tàu sang
quấy phá phải không?
Hay tại bởi bầy
Việt gian bán nước
Về Thăng Long để
tranh bá xưng hùng?
Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015
CHÚC NĂM MỚI NGỤY VĂN THÀ VỀ LẠI!
ĐẶNG HUY VĂN
(Chúc mừng Năm Mới 2016!)
Chúc Năm Mới người
người vui hạnh phúc!
Trên quê hương hội
nhập bước thênh thang
Chúc dân tộc mau
thoát vòng Lệ Thuộc
Để non sông sớm
giành lại Trường-Hoàng
Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015
CHÀO 2016 ĐANG VỀ!
ĐẶNG HUY VĂN
Chào 2016 đang về
Thiêng liêng sao
Tổ Quốc!
Bốn ngàn năm
Ta mới có hôm
nay!
Sao cứ phải thuận
ý Tàu
Thì bầu ai mới
được?
Đã sang thời Việt
Nam-Asean
Hay còn “Đêm giữa ban ngày”?(*)
Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015
BÉ BÁN DIÊM ƠI!
Hồn Dân Việt: Tôi có một đứa cháu nội 5 tuổi rất thích đọc thơ và có thể thuộc được những bài thơ rất dài do các cô giáo dạy cháu học ở trường. Tôi viết bài này theo yêu cầu của cháu để cháu đọc tặng các cô giáo và các bạn ở trường Mầm Non Việt Pháp, Văn Quán, Hà Đông, Hà Nội nhân dịp Giáng Sinh 2015 này. Thứ Năm, 10 tháng 12, 2015
CÂU THƠ XƯA CỦA NGUYỄN DU XÉ LÒNG!
Đặng
Huy Văn: Nhân kỷ niệm lần thứ 60 ngày xẩy ra cuộc CCRĐ kinh hoàng
trên quê hương Hà Tĩnh, tôi bỗng nhớ tới một kỷ niệm về mẹ tôi mà cho đến lúc
phải rời khỏi thế giới này, tôi cũng sẽ không thể nào quên được. Đó là một câu
chuyện buồn đã xẩy ra với gia đình chúng tôi cách đây 60 năm. Cuối năm 1954, mẹ
tôi đã bị đội CCRĐ quy là địa chủ. Trong khi đó, ba tôi là một đảng viên 1930,
đã bị Pháp bắt tù giam 5 năm tại các nhà tù Kon tum và Ban mê thuột. Vậy mà thời
gian 1954-1956 người đã bị khai trừ khỏi đảng CS VN vì ông nội tôi và mẹ tôi bị
quy là địa chủ phản động. Ba tôi đã bị bắt đi theo các đội giảm tô và đội CCRĐ
để cải tạo.
Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2015
VIII-QUÊ NỘI TÔI AI OÁN VÀ TANG THƯƠNG VÌ CCRĐ
Đặng Huy Văn
(Mục
VIII- trong “Giấc mơ thiên đường tuổi thơ tôi”(1))
1-Vài
lời phi lộ trước khi post mục VIII này lên blog.
Sau
khi post mục “VII- Những ngày CCRĐ kinh hoàng
trên quê
ngoại của tôi”(2)
lên mạng, tôi đã nhận được rất nhiều tấm lòng đồng
cảm với những đau thương, mất mát và kinh hoàng đối
với những người thân yêu của tôi trên quê ngoại Thiên
Lộc mến thương. Tuy nhiên, tôi cũng đã nhận được một
số ý kiến đóng góp đại ý, chuyện đã qua thì không
nên nhắc lại, hơn nữa CCRĐ đã được Hồ chủ tịch
thay mặt đảng và chính phủ nước VNDCCH nhận sai lầm,
đã sửa sai và đền bù thỏa đáng rồi! Vậy thực tế
việc “đã nhận sai lầm, đã sửa sai và đền bù thỏa
đáng rồi” ấy đã diễn ra trên quê hương tôi như thế
nào?
Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015
HÔM NAY QUÂN TRÒN BA TUỔI!
Hồn Dân Việt
(Nhân ngày sinh nhật cháu, 26/11/2015)
Hôm nay Quân
tròn ba tuổi!
Mẹ đưa con bước
tới trường
Mẫu giáo Mầm Non
Việt Pháp
Vui cùng bè bạn
mến thương
Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015
Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015
TẬP NHÌN ĐƯỜNG SẮT TRÊN CAO
Đặng
Huy Văn: Nhận lời mời của CTN Trương Tấn Sang và TBT Nguyễn Phú Trọng,
TBT kiêm CTN Trung Quốc Tập Cận Bình đã sang thăm chính thức Việt Nam từ ngày
5-6/11/2015. Cuộc viếng thăm của Tập đã bị hàng ngàn người dân Sài Gòn và Hà Nội
xuống đường phản đối. Sau đây là ý kiến chỉ đạo của Tập về nhân sự chóp bu đại
hội XII của ĐCS VN sắp diễn ra.
TẬP NHÌN ĐƯỜNG SẮT TRÊN CAO
Tập nhìn đường sắt
trên cao(*)
Thấy Trương, Tập
hỏi: “Đất Tàu đến đâu?”
Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015
VII- NHỮNG NGÀY CCRĐ KINH HOÀNG TRÊN QUÊ NGOẠI CỦA TÔI
(Mục VII- trong "Giấc mơ thiên đường tuổi thơ tôi")
1-Quê ngoại Phú Minh yêu dấu của tôi
Tôi
lửng thửng đi theo anh cả về quê ngoại vào một buổi sáng cuối đông
lạnh lẽo. Hai bên đường số Một, nhiều ruộng lúa chiêm đã cấy xong, ngọn
lúa xanh mơn mởn ngút ngát cánh đồng. Những đàn cò trắng bay ngang lưng
trời thong thả sải cánh. Thỉnh thoảng một vài đàn cò hạ cánh xuống
những ruông lúa vừa mới cấy xong bắt tôm bắt cá.
|
Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015
GIẤC MƠ THIÊN ĐƯỜNG TUỔI THƠ TÔI
Đặng Huy Văn: Giữa tháng 11/2013, tình cờ tôi nhận được Email của một thầy giáo ở Nha
Trang xưng danh là nhà giáo Nguyễn Chính, là chủ nhân của một trang mạng xã hội
khá thú vị được đặt tên là “MỘT CÕI ĐI VỀ”, nguyenhoalu.wordpress.com.
Trong thư, anh ấy nhận là đã đọc gần hết các bài thơ của tôi và đã
khích lệ tôi về các bài thơ đã đăng trên “Đặng Huy Văn Blog” và các trang mạng
xã hội trong và ngoài nước khác. Nhưng trong các thư sau thì nhà giáo Nguyễn
Chính lại khuyên tôi nên viết thêm cả văn xuôi nữa cho trang Blog của mình
phong phú hơn. Tôi nói, tôi cũng đã từng viết ký ức tuổi thơ được vài trăm
trang cách đây một vài năm nhưng không dám đăng vì sợ người ta chê cười, bởi vì
tôi viết tẻ lắm, mà lại chỉ toàn nói về mình thì đâu có ích gì cho ai? Nhưng nể
lời nhà giáo Nguyễn Chính cứ khăng khăng đòi đọc, nên cuối năm 2013 tôi đã đăng
lên trang nhà phần đầu của cuốn Ký Ức Tuổi Thơ mang tên “Giấc mơ Thiên Đường
tuổi thơ tôi” như nhà giáo Nguyễn Chính đã đề nghị.
Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015
HỒNG PHÚC 5 TUỔI TRÒN!
Đặng Huy Văn
(Thay lời cháu nội dấu yêu)
Nắng thu vàng rực
rỡ
Trời Văn Quán
xanh trong
Trên đường cây
chim hót:
Hồng Phúc 5 tuổi
tròn!
Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015
BẢY MƯƠI NĂM NGHĨ PHẬN MÌNH
Đặng Huy Văn Giới Thiệu: Tôi
có một người thầy giáo cũ hồi còn học tại Khoa Toán trường
Đại Học Tổng Hợp Hà Nội cuối những năm 60 của Thế Kỷ trước.
Thầy giáo của tôi tên là Nguyễn Hoàng Khanh đã dạy Đại Học
Tổng Hợp từ ngày anh chàng bần cố nông Nguyễn Phú Trọng mới
lơ ngơ bước vào trường. Gia đình của thầy giáo tôi đã bị CS quy
là Tư Sản nên những năm 1958-1961 đã bị chính quyền Hà Nội
tịch thu nhà cửa, bắt đi cải tạo,
Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015
GIỚI THIỆU CHÙM THƠ CỦA ĐẶNG HUY VĂN
Nhà thơ, Tiến sĩ Mai Bá Ẩn, www.bichkhe.org
|
TRỜI CÒN ĐỂ CÓ HÔM NAY
Đặng Huy Văn
(Nhắn gửi ông Trọng, TBT đảng CS VN)
“Trời còn để
có hôm nay (*)
“Tan sương đầu
ngõ, vén mây giữa trời”
Phó tổng thống Mỹ
mỉm cười:
Tưởng ông cũng
thấu hiểu lời Nguyễn Du?
Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015
TRỜI ƠI ĐƯỜNG NƯỚC SÔNG ĐÀ!
Đặng
Huy Văn: Đường cấp nước sạch Sông Đà do Tổng công ty Vinaconex (Tổng
Conex) trúng thầu một ngàn tỷ đồng để xây dựng đường ống từ nhà máy xử lý nước
Sông Đà, Hòa Bình dẫn về cấp nước cho hơn bảy vạn dân thuộc các quận huyện phía
tây nam TP Hà Nội. Mới khánh thành được vài năm thì năm 2014 đã liên tục bị vỡ
đường ống do chất lượng ống quá kém. Lạ kỳ thay, UBND TP Hà Nội đã không xử phạt
Tổng Conex mà lại còn chỉ định thầu cho họ được tiếp tục xây dựng đường cấp nước
sạch Sông Đà giai đoạn Hai dự định khởi công vào tháng 9/2014, nhưng không hiểu
vì sao cho đến nay vẫn chưa được động thổ? Năm 2015 này, số lần vỡ đường ống vẫn
tiếp tục tăng lên mặc dù áp lực nước trong đường ống đã hạ xuống mức tối thiểu
khiến lưu lượng nước cấp đã bị giảm rất nhiều. Tại sao lại có chuyện lạ kỳ này?
Ông chủ tịch UBND TP Hà Nội có thể trả lời cho bảy vạn dân biết được không?
Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015
MÀ XÂY TƯỢN GÃ LỤY TÀU, NÊN CHĂNG?
Đặng Huy Văn
MÀ XÂY TƯỢNG GÃ LỤY TÀU, NÊN CHĂNG?
(Kính tặng đồng bào các dân tộc tỉnh Sơn
La, Tây Bắc)
Nợ công sắp sửa ngập đầu
Mà xây tượng gã
lụy Tàu, nên chăng?
Kẻ thù truyền kiếp
xâm lăng
Gã coi như thể họ
hàng anh em
Đồng bào yêu nước
thì đem
Người Tàu sang bắn
không thèm hỏi han
Hàng vạn người bị
giết oan
Cải Cách Ruộng Đất
ai làm nên đây?
Mà nay còn dựng
tượng đài
Tốn hơn ngàn tỷ
cho loài ác nhân!
Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015
Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015
TỰ DƯNG ĐÓN KHÁCH KHÔNG MỜI
Đặng
Huy Văn: Ngay khi
TBT Nguyễn Phú Trọng vừa từ Hoa Kỳ trở về thì một vị khách không mời đã đường đột
đến Việt Nam
gõ cửa. Đó là Trương Cao Lệ, một vị lãnh đạo cao cấp của đảng CS Trung Quốc đến
Hà Nội không rõ vì lý do gì? Phải chăng vì thân phận của lão Trư và đồng bọn? Hay
vì sợ ông Trọng đã có ý ngã sang Hoa Kỳ để quyết giữ Biển Đông nên Trương đại
ca phải đến ngay để chấn chỉnh lại tư tưởng? Hay còn vì những lý do giả tạo
khác như tình hữu nghị Hồ-Mao, mười sáu chữ vàng, bốn tốt…?
TỰ DƯNG ĐÓN KHÁCH KHÔNG MỜI
Tự dưng đón
khách không mời
Khiến cư dân mạng
khắp nơi ngỡ ngàng
Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015
LÃO TRƯ CẢ DẠO ĐI ĐÂU?
Đặng Huy Văn
LÃO TRƯ CẢ DẠO ĐI ĐÂU?
Lão Trư cả dạo
đi đâu?
Để dân cư mạng
xôn xao luận bàn
Trư đi tụ tập Việt
gian
Giúp Tàu cũng cố
Trường-Hoàng phải không?
Hay đi vận động
lòng vòng
Chống Hoa Kỳ đến
Biển Đông lúc này?
Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015
CÔ VỀ TẮM NƯỚC SÔNG LA

Đặng
Huy Văn: Chồng của cô giáo Như Ý là thầy giáo dạy toán Hoàng Xuân Phố,
cháu gọi bằng bác cố Gs Ts Hoàng Xuân Hãn, một trí thức Việt Kiều yêu nước nổi
tiếng của Việt Nam tại Pháp, quê tại xã Đức Phúc, nay là xã Yên Hồ, huyện Đức
Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Năm 1979, thầy Hoàng Xuân Phố bị trọng bệnh nhưng vì nhà
nghèo không đủ tiền để thuốc thang chạy chữa nên đã đau đớn vĩnh viễn ra đi và
đã được an táng tại nghĩa trang quê nhà xã Yên Hồ, huyện Đức Thọ.
Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015
NAY VỀ TANG LỄ TIỄN ĐƯA CÔ!
Đặng
Huy Văn: Sáng nay đang ngủ ngon giấc thì bỗng giật mình bởi chuông điện
thoại reo, rồi giọng Phụng Minh vang lên “Anh Văn ơi, mạ em đã mất chiều qua
rồi!” Tôi bàng hoàng không tin, tưởng đang nằm mơ ngủ. Vì năm ngoái chúng tôi
cũng đã nhận được tin từ một người bạn “Cô Như Ý đã mất!”. Tôi và anh bạn tôi vội
vàng đến tận chung cư cô giáo ở, đang hỏi mọi người xem đám tang cô Như Ý được
tổ chức ở đâu, thì một bàn tay đập vào lưng tôi làm tôi giật mình : “Cô ở đây,
hai em vào nhà chơi!” làm cả cô giáo và hai học trò cười huề. Lần đó thấy cô
còn khỏe, chúng tôi nghĩ chắc cô còn sống được mười năm nữa. Ai ngờ!
Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015
CÂY PHẢI MANG TÍNH ĐẢNG!
Đặng Huy Văn
Cây phải mang tính đảng!
Vì sao ông Thế
Thảo(1)
Ra lệnh chặt cây
xanh
Trên phố, đường
Hà Nội
Bởi ông yêu đảng
mình!
Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015
NAY MÙNG 1 THÁNG 6
Đặng
Huy Văn: Tôi có cái may mắn là đã được đi dạy đại học tại chức tại
nhiều vùng miền trên đất nước. Mỗi lần đi dạy tại các tỉnh xa, tôi lại kết hợp
đi du lịch khám phá tại nhiều vùng sâu, vùng xa của Tổ Quốc, mới hay ở nhiều
vùng các trẻ thơ của chúng ta còn khổ lắm.Nhiều nơi trường còn chưa ra trường,
lớp không ra lớp. Trường cấp I, cấp II ở nhiều vùng rẻo cao còn tuềnh toàng nứa
lá, mưa thì dột, rét thì gió lạnh thấu xương. Các em nhỏ vùng cao đến trường
còn phải ăn đói mặc phong phanh, thường phải trèo đèo lội suối đi bộ hàng chục
cây số. Có nơi, các em còn phải chui vào túi ni lông bám vào dây cáp để qua
sông tới trường. Đến mùa lũ hàng năm, bao nhiêu em nhỏ bị chết đuối vì nước lũ
về đột ngột dâng ngập sông suối là chuyện bình thường!
Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015
VỀ GIÀ TRỞ LẠI TUỔI THƠ

Đặng Huy Văn
(Thương gửi em yêu ở cuối trời)
Về già trở lại tuổi thơ
Bỗng yêu như thuở
dại khờ có em!
Mắt nai tóc xõa vai mềm
Thổn thức dưới
ánh trăng đêm hẹn hò
Giờ đây tuổi tác ai ngờ
Vẫn yêu như tuổi mộng mơ lặng thầm
Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015
BỞI ĐÂU CHỈ TẠI CHÚNG MÌNH?
Đặng
Huy Văn: Tôi rất buồn vì gần đây nhiều vụ xử lý kỷ luật đuổi học học
sinh phổ thông trong cả nước đã dẫn đến nhiều vụ việc tiêu cực đáng tiếc như
khiến trẻ tự tử(1), đua
đòi hút xách, côn đồ trôm cắp đĩ điếm... Đặc biệt các vụ đuổi học đó đều dựa
theo một Bản Quy Định của Bộ Giáo Dục & ĐT ra đời năm 1988, cách đây 27 năm
đã vô cùng lạc hậu so với bao nhiêu lần Bộ đã tiến hành “Cải cách Giáo Dục”. Điều
đáng nói là các vụ xử lý kỷ luật đó lại không công bằng, không phù hợp với đạo
lý. Một học sinh tại Quận 6 TP HCM thường xuyên chửi thầy cô giáo là “Đ. Mẹ
mày!” làm cho một cô giáo dạy tiếng Anh phải khóc lên khóc xuống nhưng không bị
nhà trường kỷ luật chỉ vì phụ huynh của học sinh đó giàu, đã nhiều lần đóng góp
tiền bạc cho nhà trường. Trong khi đó, một học sinh ở Khánh Hòa lại bị cưỡng bức
chuyển trường khẩn cấp dù đã sát kỳ thi chỉ vì học sinh đó đã mặc nhầm quần áo
đồng phục của bạn tuy đã kịp trả lại cùng lời xin lỗi bạn, nhưng cái chính có lẽ
là gia đình của học sinh đó quá nghèo!
Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015
NHẠT KÝ DU LỊCH 30/4 QUA SÀI GÒN- BÌNH THUẬN
Đặng
Huy Văn: Tôi bất ngờ được các con tặng cho một chuyến du lịch Sài
Gòn – Bình Thuận cùng gia đình. Chuyến đi bắt đầu từ sân bay Nội Bài xuống Tân
Sơn Nhất vào 11h trưa, ngày 26/4/2015. Chiều đó qua thăm Nhà Thờ Đức Bà, về một
khách sạn 4 sao phố Thi Sách ngủ lại. Sáng hôm sau, chúng tôi đi tàu nhanh ra
Phan Thiết để nghỉ đưỡng tại một resort sang trọng ở Mũi Né 3 đêm 4 ngày. Tại
đó chúng tôi được tắm biển rồi đi thăm tượng Phật Nằm ở Tà Cú, ngọn Hải Đăng Kê
Gà tại huyện Hàm Thuận Nam. Sau đó, chúng tôi đã trở lại Sài Gòn vào lúc 12h
trưa, ngày 30/4/2015 để tối ngày 1/5 bay trở về Hà Nội.
Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015
ÔNG LÀ "ĐIẾU CÀY" CỦA NON SÔNG ĐỂ LẠI
Đặng Huy Văn
ÔNG LÀ “ĐIẾU CÀY” CỦA NON SÔNG ĐỂ LẠI
(Tặng bà Dương Thị Tân và cháu Nguyễn Trí
Dũng) (1)
Ông đơn giản
là một công dân yêu nước
Trước họa xâm
lăng
từ cộng sản Bắc
Kinh
Không từng là tiến
sĩ, giáo sư
ba hoa nơi kẻ chợ
Chưa bao giờ là
nhà báo, nhà văn…
được nhà nước
vinh danh
Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015
ĐỪNG GIẬN MÌNH TÂN ƠI!
Đặng
Huy Văn: Tôi không ngờ một người bạn thời thơ ấu của tôi đã bỏ tôi đi
cả năm trời rồi mà nay tôi mới được biết! Chẳng là vì gia đình tôi quá nghèo. Từ
ngày về hưu tôi phải bươn chải nay đây, mai đó để kiếm sống nên phải chuyển nhà
liên tục, điện thoại di động lại không có nên khi bạn tôi đau ốm rồi ra đi, gia
đình bạn tôi đã không thể nào tìm được số điện thoại bàn để liên lạc với tôi.
Thật buồn là trước khi về hưu, anh ấy đã làm việc tại Văn Phòng Chính Phủ khoảng
chục năm. Với tư chất trung thực và thẳng thắn mà lại phải làm việc ở một chốn
quan trường phức tạp và nhiễu nhương như thế, thì việc sau khi về nghỉ hưu, anh
ta bỗng bị mắc “bệnh quên” theo tôi cũng là điều dễ hiểu. Quên đi thôi! Nhớ làm
gì một chốn quan trường phức tạp và nhiễu nhương như thế?
Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015
ĐÔI LỜI HỎI TỔNG BÍ THƯ
Đặng Huy Văn
ĐÔI LỜI HỎI TỔNG BÍ THƯ
(Thân
gửi TBT Nguyễn Phú Trọng)
Từ Trung Nam Hải
trở về(1)
Sao ông phấn khởi
tràn trề vậy ông?
Dân tình bức xúc
Biển Đông
Sao ông gặp “bạn”
lại không hỏi gì?
“Bạn” khen, ông
có nghĩ suy
Họ đang toan
tính điều gì hay không?
Hay Tàu hứa giúp
đảng ông
Nếu ông dâng tặng
Biển Đông cho Tàu?
Để nay mai nếu đồng
bào
Đứng lên lật đảng,
“bạn” vào cứu ông?
Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015
BÀ CÁT HANH LONG ƠI!
Đặng
Huy Văn: Nhân dịp
tròn 70 năm ngày Việt Minh giành được chính quyền, 1945, chúng ta không thể nào
quên được những người đã có nhiều đóng góp công của cho Mặt Trận Việt Minh thời
đó, mà có lẽ bà Nguyễn Thị Năm hiệu Cát Hanh Long là người đóng góp to lớn nhất.
Trước năm 1945, bà đã hiến cho Việt Minh 20.000 đồng bạc Đông Dương tương đương
700 lượng vàng lúc bấy giờ. Trong “Tuần Lễ Vàng” của chính phủ VN DC CH, bà đã
hiến 100 lượng vàng. Sau này đi theo kháng chiến lên Thái Nguyên, bà đã góp rất
nhiều tiền gạo để nuôi bộ đội, có lúc bà nuôi cả một Trung Đoàn trong nhà.
Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015
ĐÂY ĐƯỜNG CÂY TRƯA HÈ TA CHE NẮNG
Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015
BIẾT BAO NGƯỜI NGÃ XUỐNG!
Đặng
Huy Văn: Ngày mùng 3 Tết Ất Mùi vừa rồi,
ông cháu tôi đã lên làng đào Nhật Tân thăm gia đình bạn tôi. Anh ấy là đồng
hương của tôi đã hy sinh ngày 16/3/1979 trước khi giặc Tàu cộng sản tháo chạy
trong cuộc chiến tranh Biên Giới năm 1979, nay vẫn chưa tìm được mộ. Vợ anh ấy,
một cô gái làng đào xinh xắn đã ở vậy nuôi cậu con trai năm nay đã 36 tuổi, đã
có vợ và hai con.
Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015
BA NĂM RỒI CHÁU ĐI ĐÂU NGUYÊN ƠI?
Đặng Huy Văn: Đinh Vũ Hoàng Nguyên, một họa sĩ, một Blogger-Facebooker nổi tiếng với trang Blog Laothayboigia do những Trang Văn, Viết Ngắn và những vần thơ hút hồn người đọc làm xôn xao cư dân mạng cả gần mười năm qua. Quê ba anh ấy ở Nghệ An, còn mẹ của anh ấy cùng quê Hà Tĩnh với tôi. Thuở thiếu thời, tôi và mẹ của Nguyên cũng đã từng học cùng trường cấp II rồi lên cùng trường cấp III với nhau, nhưng bà ấy ít tuổi hơn lại học sau tôi một lớp nên chúng tôi không chơi với nhau.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)